Hứa Tư Văn, kỹ thuật viên Hứa, đời này, lần đầu tiên bá khí trắc lậu như thế!
Ông chủ Vũ nhìn mà cũng muốn quỳ luôn có được không?
Gã không phải trộm, dựa theo phân chia nghề nghiệp, gã xem như là một nửa sát thủ.
Tại sao nói là một nửa sát thủ chứ?
Nguyên nhân là tổ chức bọn họ có quy định, Lan châu này quá cổ xưa quá thần bí đồng thời cũng quá quỷ dị, mà Đông Hoa vốn dĩ quản lý cũng rất nghiêm, bọn họ chỉ có thể nhận việc đả thương người, không dám nhận nhiệm vụ giết người.
Có người sẽ nói, vậy hẳn là tay đấm đi?
Sai!
Hại người không có nghĩa là tay đấm, đánh người trước mặt mọi người mới gọi là tay đấm, bọn họ thì đều là lén lút hành động, tuy rằng không thể giết người, thế nhưng có thể hại người, tính là một nửa sát thủ.
Chính vì thế, bình thường tổ chức bọn họ không cho bọn họ súng đạn, chỉ cho bọn họ dùng đao phòng thân.
Lần này có người bỏ ra giá cao, chỉ cần phế bỏ tay đối phương, với lại mắt của người ở chung.
Có điều cũng không biết trong tổ chức nghe nói thế nào, đối phương đưa giá cao như vậy, thế mà lại không có ý định tiếp nhận vụ này!
Sau đó gã mới nghe nói, hóa ra là bởi vì đối phương phòng vệ rất nghiêm!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


