Lại nói ngày ấy, kỳ thực Hứa Tư Văn thật sự không cảm thấy mình sẽ gặp xui xẻo!
Trước khi y và Vũ Khánh Cương đi về, mẹ Hứa cố ý vào ngôi chùa trong núi, leo bậc thang thật lâu, nghỉ ngơi vài hơi, mới cầu được bùa bình an cho người cả đại gia đình, sau khi trở lại, một phần đóng gói trực tiếp gửi cho thông gia ở Đông Bắc, một phần trực tiếp phân phát một nhà già trẻ, mỗi người đều có, ngay cả thai nhi còn chưa thành hình trong bụng Trình Mỹ Lệ, cũng có một phần, để Trình Mỹ Lệ đeo thay.
Buổi sáng hôm sau, trước khi ra cửa đi làm thay quần áo, không cẩn thận làm đứt dây đỏ!
“Quá không may mắn mà!” Ông chủ Vũ rất mê tín: “Hôm nay hay thôi đi, chúng ta ở nhà nghỉ ngơi đi?”
Còn có thể ư ư a a với vợ nữa!
Gần đây khí trời lạnh nhanh hơn rất nhiều, ông chủ Vũ cũng sống lại theo, cả ngày không cần mở máy điều hòa, mở cửa sổ hô hấp không khí mới mẻ và vân vân, quả thực không thể đắc ý hơn nữa.
Hứa Tư Văn mua đồ chỉ có mấy chỗ và nhãn hiệu cố định, dây đỏ và vân vân, dứt khoát đến bách hóa Đông Bắc Hổ mua.
Lái xe cũng không tốn thời gian dài, mà từ sau khi có xe, Hứa Tư Văn còn chưa có lái đâu, chiếc xe lúc trước của y, đã sớm bị ông chủ Vũ qua tay không biết xử lý đi đâu rồi.
Cao ốc VT nằm trong khu thương mại tân thành, cho nên bốn phía cũng coi như là phồn hoa, đặc biệt là chỗ mà bách hóa Đông Bắc Hổ mở, vốn dĩ bốn phía đều là các loại công ty, lúc này đã có chỗ để tiêu phí, bách hóa Đông Bắc Hổ tuyệt đối khiến nhóm thành phần tri thức kia cao hứng mà đến thoả mãn mà về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



