“Vợ, em nhìn nhìn lại đi!” Ông chủ Vũ ở một bên vò đầu bứt tai, mắt vợ lẽ nào cận thị à?
“Giống của anh à?” Hứa Tư Văn nghi ngờ kề sát cái xe, thậm chí vươn tay lắc lắc tấm sắt của xe, ông chủ Vũ ở một bên nhìn mà chân răng chua xót, đây là thói quen gì vậy?
Lúc này Hứa Tư Văn mới phát hiện, chiếc xe này có vẻ như rất mới, mở cửa xe nhìn vào bên trong, chỗ ngồi trên xe đều bọc da thật, nhưng y đã đổi toàn bộ đệm trong xe ông chủ Vũ thành đệm cây đay, do ông chủ Vũ sợ nóng mà, hơn nữa còn có bùa bình an mà mẹ Hứa xin được treo ở trên gương chiếu hậu, ngoài ra, còn có kết bình an mà chị dâu tự tay thắt, ngọc bình an anh hai Hứa gia tự mình chọn; một chuỗi mã não đỏ khắc thành quả ớt nhỏ y tự tay treo lên, nghe đâu như vậy có thể tránh họa sát thân, là lần trước sau khi xảy ra chuyện của Trương Lam Tương, y cố ý tìm người hỏi; còn có chị dâu Thúy Hoa sợ y thường ngồi xe ông chủ Vũ, nên để một bình xịt cho không khí trong lành ở trong xe; quảng cáo “an toàn điều khiển, đi vạn dặm đường” anh gia Vũ gia dán lên cho Vũ Khánh Cương… Ặc, trên chiếc xe này, hết thảy đều không có!
“Đây là cho em à?” Hứa Tư Văn chợt quay đầu.
“Ừ, anh đã nói rồi, nhưng bọn họ làm vô cùng chậm, mất mấy tháng mới làm ra một chiếc, chúng ta nhiều người như vậy, anh nói, bảo bọn họ làm tiếp, sau đó bên này anh để tiểu Ngụy nghĩ cách lập ra cái nhà xưởng giống vậy, làm xe giống vậy, mấu chốt là an toàn!” Ấn tượng trực quan của ông chủ Vũ đối với cái xe này, chính là hai chữ “kháng chấn”, cái xe nát của Trương Lam Tương cũng bị đụng hỏng, mà xe hắn lại chỉ rơi mất chút nước sơn.
Nhất định cũng phải cho vợ lái!
“Oa!” Hứa Tư Văn nhảy nhảy tại chỗ, đột nhiên nhảy lên, đánh về phía Vũ Khánh Cương.
Ông chủ Vũ còn rất biết điều, ít nhất không trốn!
Không chỉ có không trốn, còn mở rộng cánh tay ôm lấy vợ nhào tới.
“Bẹp” Hứa Tư Văn hôn ông chủ Vũ một cái, âm thanh rất vang dội, bốn phía vang lên vô số tiếng huýt gió!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


