Vũ Khánh Cương mang vợ trở về khách sạn Đông Bắc Hổ, Hứa Tư Văn cũng coi như là ăn uống no đủ, trải qua một trận sợ hãi, y có chút mệt rã rời.
“Cương tử, không cho phép anh đi, trông ở chỗ này, em ngủ cũng yên tâm hơn.” Hứa Tư Văn sợ Vũ Khánh Cương đi ra ngoài tìm ba con ma men kia tính sổ, tuy rằng không biết ba người kia là ai, nhưng có thể ăn ở Ba Bàn Cơm, sẽ không phải người đơn giản, dù sao y cũng làm tên kia ghê tởm đủ rồi, sau này gặp được, e là tên kia sẽ nhớ tới, đừng nói thân cận với y, vừa thấy y không nôn là tốt lắm rồi.
“Anh không đi, liền trông ở chỗ này, em ngủ đi, vợ.” Vũ Khánh Cương biểu hiện rất ngoan rất ngoan rất nghe lời.
“Ừm.” Hứa Tư Văn giống như mèo con hơi co lại trong chăn.
“Vợ à, sao em lại gặp phải ba tên khốn kiếp kia?” Vũ Khánh Cương vẫn không rõ, vợ rõ ràng là một người có văn hóa, sao lại đụng phải ba tên lưu manh như vậy?
“Anh không muốn thấy ký hiệu mà tên khốn kiếp kia lưu lại, nhìn thấy liền rất muốn đạp chết đồ khốn nạn hắn!” Ý thức địa bàn của ông chủ Vũ đặc biệt mãnh liệt, đặc biệt là đối với vợ.
“Cũng không phải em nguyện ý, em cũng trả thù rồi.” Hứa Tư Văn cảm thấy mình cũng rất đàn ông, tuy rằng thủ đoạn rất ghê tởm và vân vân, nhưng cũng rất tốt mà!
Bản thân cảm thấy hài lòng.
“Từ đầu sợi tóc đến gót chân của vợ, đều là của anh, em đã trả thù là chuyện của em, nhưng anh còn chưa đâu, đạp một cước kia coi như tiền lãi.” Bàn tính của ông chủ Vũ đánh vang lách cách.
Một chút thời gian như vậy, ngay cả tiền lãi cũng tính xong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



