Cao lão tiên sinh không có ý tức giận, càng không có bộ dạng nổi giận, mỉm cười nhìn Hứa Tư Văn, đối với người đệ tử cuối cùng thu nhận lúc tuổi già này, thực sự là càng ngày càng hài lòng.
Đệ tử quan môn của ông, cũng giống ông, chỉ thích nghiên cứu học vấn, làm nghiên cứu, không thích mấy thứ ngổn ngang.
“Không đi thì không đi vậy, chờ hắn hỏi tới, ta cứ nói như vậy, cậu đừng có áp lực, hắn cũng chỉ là người, cũng không phải ba đầu sáu tay, sợ hắn làm gì? Cậu là học đệ của hắn không phải đại thần của hắn, quản trời quản đất còn quản tới trên người cậu à?” Cao lão tiên sinh mặt mày hớn hở, rất có ý tứ “chuyện gì cũng có lão sư làm chủ cho cậu”!
“Ừm, Ngôn Ngọc à, con hổ Đông Bắc của cậu, thật không đơn giản, giả heo ăn hổ, phiên bản người thật!”
“A?”
“Nếu hắn không nói với cậu, thì tự có suy tính của hắn, cậu không cần chú ý, lúc không có chuyện gì liền cùng hắn về quê nhà xem xem, à, ăn nhiều cá ngân kia một chút, thứ tốt đó.”
“A!”
“Đứa nhỏ này, sao lại ngây ngốc vậy?” Trong miệng Cao lão tiên sinh nói Hứa Tư Văn ngốc, nhưng biểu tình cũng không phải chuyện như vậy.
Hứa Tư Văn: “…”
Hai người tán gẫu, vẫn luôn là Cao lão tiên sinh chủ đạo, đa số thời điểm Hứa Tư Văn đều lắng nghe, rất ít lên tiếng, nhưng mỗi lần lên tiếng đều có thể nói vừa đúng, gãi đến thịt ngứa của Cao lão tiên sinh, một già một trẻ nói chuyện trời đất, từ ngành học chuyên nghiệp đến tin tức hải ngoại, từ tin tức thời sự nói tới tài chính và kinh tế ngoại giao, từ trên trời dưới đất cho tới chim bay cá nhảy, phàm là thứ cảm thấy hứng thú, Cao lão tiên sinh đều có thể hạ bút thành văn, mà Hứa Tư Văn dĩ nhiên cũng có thể phụ họa rất có nội hàm, tuyệt đối không có ra vẻ hiểu biết vô căn cứ.
Mà thái độ hài lòng, khiến Cao lão tiên sinh triệt triệt để để thỏa cơn nghiện làm lão sư….
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

