Thời gian hồi tưởng đến sau khi Vũ Khánh Cương thay quần áo…
Hứa Tư Văn cầm quần áo cho Vũ Khánh Cương thay, sau đó bảo Vũ Khánh Cương đứng đàng hoàng, y lùi về sau vài bước, nhìn nhìn bộ dạng Vũ Khánh Cương sau khi thay đổi quần áo: “Không tồi không tồi!”
Trước tiên y cho mình một cái khen ở trong lòng, Vũ Khánh Cương được y sửa sang càng ngày càng xuất sắc, khiến Hứa Tư Văn khá có cảm giác thành công.
“Anh không muốn mặc cái này, khó chịu muốn chết!”
Thứ Hứa Tư Văn thích, Vũ Khánh Cương không nhất định đã thích, thật sự là quần áo này mặc lên người, dù rất tốt rất thoải mái, nhưng lại nhẹ bẫng khiến ông chủ Vũ không cảm thấy an toàn, bất thình lình giống hệt như mình trần truồng không mặc quần áo vậy!
“Vậy anh muốn mặc cái gì?” Hứa Tư Văn nghe xong lý do của ông chủ Vũ, quả thực phải bội phục hắn!
Lúc Vũ Khánh Cương nói như vậy, cũng động thủ lột một thân quần áo của Hứa Tư Văn xuống, Hứa Tư Văn không vui, trốn trốn tránh tránh không cho hắn thực hiện được: “Anh cởi quần áo em làm cái gì? Chính anh tùy ý đi, em cứ mặc cái này… Ai nha…!”
“Em mặc đẹp như vậy cho ai hả? Không được! Nhất định phải mặc giống anh!” Vũ Khánh Cương rất không thích việc mình ăn mặc tùy ý, còn vợ thì ăn mặc bóng bẩy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


