“Cô là cái thứ gì chứ hả?” Trình Mỹ Lệ lười biếng giống như không để tâm mà trêu đùa cún cưng, nói chuyện xảo quyệt, góc độ cũng cay nghiệt, chỉ dùng ba câu nói, Trương Lam Tương triệt để mất đi quyền lên tiếng.
“Tôi không phải đồ vật!” Trương Lam Tương phản xạ có điều kiện phủ nhận.
“Ha ha ha…!” Gần như tất cả mọi người đều bật cười, ngay cả nhân viên phục vụ tiến vào mang đồ ăn cũng nghẹn đỏ mặt, vai vẫn luôn run run, bày món ăn xong liền nhanh chóng đi ra ngoài, trước tiên cười cho đủ rồi lại nói.
Bên phía Trương gia cũng có người muốn cười, nhưng lại không dám cười ra!
Đáng tiếc, hắn quá tự phụ.
“U!” Trình Mỹ Lệ lườm một cái: “Theo như cậu nói, bà đây mới mười tám tuổi, xinh đẹp như hoa, nhất kiến chung tình với ông bố cậu, cậu xem, có phải là nên mời mẹ cậu thoái vị nhường người tài không? Tôi cũng là ngu ngơ yêu say đắm nè!”
Đờ mờ!
Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn đều sợ ngây người!
Chị dâu khổ cực! Chị dâu uy vũ!
Lời này quá nghẹn người, nghẹn chết người không đền mạng mà!
Trương Vân Thiên ngạc nhiên, Trương Lam Phong phẫn nộ, nữ nhân này nói gì vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



