Vũ Khánh Cương bị kích thích, vốn còn muốn qua mấy ngày lại nói, thì hiện tại hoàn toàn là tư thế liều mạng.
Lão hổ không phát uy, toàn bộ đều khinh hắn là mèo bệnh đúng không?
Hứa Tư Văn hết cách rồi, liền để tự hắn dằn vặt đi thôi, y muốn đi ra ngoài một chút, nhớ tới dưới lầu có một tiệm bánh mì, mùi thơm khi mới vừa ra lò luôn có thể khiến người ta thèm nhỏ dãi ba thước.
Hỏi Vũ Khánh Cương có muốn mang về cho hắn một ít hay không.
“Em tự mình ăn đi, thứ kia mềm nhũn còn hơn cả màn thầu nữa, không no bụng, anh không ăn, em cứ ở đó ăn đồ mới là được.” Tuy rằng Vũ Khánh Cương không thường ăn những thứ đó, nhưng cũng đã từng nghe nói cái gì mà mới vừa ra lò, phỏng chừng hẳn là ăn càng sớm thì càng ngon.
“Vậy cũng tốt.” Hứa Tư Văn cứ như vậy một mình đi bộ ra.
Cũng không phải Vũ Khánh Cương không nghĩ tới y, mà là Vũ Khánh Cương cũng có chuyện phải bận rộn, hơn nữa Hứa Tư Văn cảm thấy phải có thời gian cá nhân yên tĩnh.
Ông chủ Vũ cũng nói, hắn không thích ăn bánh mì, cho nên Hứa Tư Văn đứng ở cửa một hồi lâu, cuối cùng không đi vào, mà là xoay người đến trà lâu phố đối diện, đối với y mà nói, mặc dù cà phê tốt, hương vị bánh mì cũng rất ngọt ngào, thế nhưng yêu nhất vẫn là nước trà xanh lượn lờ, một luồng mùi thơm.
Thính trà lâu, kiến trúc bốn tầng lầu, tại kinh sư khắp nơi nhà lớn cao chọc trời, quả thực không đáng chú ý đến không có tiếng tăm gì.
Hứa Tư Văn đẩy cửa một cái đi vào, tìm một góc yên lặng thanh tĩnh, điểm một bình long tĩnh, một đĩa bánh dứa, một bát mật đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

