Tuy rằng Hứa Tư Văn không biết rốt cuộc Vũ Khánh Cương muốn làm thế nào trả thù lại, thế nhưng nhìn ra được, Vũ Khánh Cương là người không ăn được thiệt thòi.
Hứa Tư Văn: “…!”
Vũ Khánh Cương dùng một đôi mắt đặc biệt hồn nhiên nhìn y, sáng loáng viết: cầu giải mê hoặc cầu giải đáp cầu giải thích.
“Anh trả thù thì trả thù, nhưng đừng để cho người ta nắm được bím tóc (nghĩa là nắm được nhược điểm), làm không cẩn thận, anh trả thù xong thì người khác sẽ trừng trị anh đó, hiểu không?”
“Em chỉ cần bảo anh cẩn thận chút đừng để dính ướt luôn bản thân, không phải anh liền hiểu sao!” Vũ Khánh Cương bỗng tỉnh ngộ, vợ đây là lo hắn không để ý, bị người ta túm đuôi.
“Được rồi, chính là ý này.” Hứa Tư Văn xoa mặt, đối với cách nói địa phương của Đông Bắc, y cảm thấy y còn phải đi nghiên cứu một chút.
“Yên tâm đi, anh biết sức ăn mình bao nhiêu mà, khẳng định sẽ không để quá sức!” Vũ Khánh Cương chỉ thiếu nước chỉ tay lên trời mà phát thề thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

