Vũ Khánh Cương nổi giận, mắng một trận sau đó đóng cửa cái ầm, để lại một đám phóng viên trợn tròn mắt, cuối cùng một phóng viên run run rẩy rẩy nhấc tay hỏi bảo an bên cạnh: “Đây là ông chủ mấy người hả?”
“Có tiền giỏi lắm à?” Một phóng viên trong đó không phục.
“Ông chủ chúng tôi rõ ràng đang nghỉ ngơi yên lành, là mấy người nhất định phải xông vào, mấy gười có tâm tư gì? Mưu đồ gây rối sao? Hay muốn dò hỏi bí mật thương nghiệp? Giá trị con người ông chủ chúng tôi cao như vậy… Tới lúc đó, mấy người đã nghĩ xong phải nói với quan tòa thế nào chưa?” Bảo an thấy mấy phóng viên này có ý sợ hãi, liền nói đặc biệt nặng.
Mấy phóng viên cũng chỉ là chó săn của mấy trang giải trí thôi, minh tinh danh nhân sợ bọn họ, nhưng những ông chủ chân chính thì lại không sợ.
Đặc biệt là vào lúc này, một người phụ nữ từ cánh cửa phía bên kia đi ra, vừa nhìn thấy bọn họ liền quay người tiến vào lối đi an toàn bên cạnh, một nhóm người nhào tới như ong mật thấy mật, đây mới là mục tiêu của bọn họ nè!
Xem ra trong phòng kia quả thật là ông chủ lớn người ta đang nghỉ ngơi, chứ không phải là người bao dưỡng gì đó mà bọn họ nghĩ, nghĩ như vậy, một đám người không hề quay đầu lại đuổi theo minh tinh kia.
Người bên ngoài đi rồi, bên trong lập tức biết được, Hứa Tư Văn một phút cũng không muốn ở lại đỡ Vũ Khánh Cương ra cửa, ngược lại tổng giám đốc bảo an để ý thấy, cái người ủ rũ kia không biết từ lúc nào đã phá khóa cửa phòng khách sạn!
Sau đó lại tiếp tục giả bộ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


