Vừa lúc đó, một đám phóng viên tới bên ngoài khách sạn, bảo vệ khách sạn không ngăn cản, đám phóng viên này từ lối đi an toàn bò lên, không đi thang máy, bởi vì ngầm đến dò xét đoàn phim kia, nghe đâu có tin tức rất sâu, quy tắc ngầm gì đó, là đề tài bùng nổ mà các phóng viên thích nhất…
Hứa Tư Văn một đường lao nhanh đến lầu bảy, dùng thân thể bình thường không có luyện tập gì của y, thế mà lại chạy còn nhanh hơn nhóm bảo an, tổng giám đốc bảo an đi theo phía sau cũng vỗ ngực bảo đảm, bọn họ thật sự không có nhường kỹ thuật viên Hứa!
Kỹ thuật viên Hứa chạy là bằng tốc độ chân thật!
Trong băng ghi hình, có thể biết vị trí đại khái, thế nhưng không thấy cụ thể là căn phòng nào, Hứa Tư Văn vừa lên đến lầu bảy, liền trực tiếp đi về mấy căn phòng cho khách ở một bên, bắt tay vào mở cửa.
Bởi vì đã tiếp đãi khách, lầu bảy quả thực cũng có mấy người của đoàn phim vào ở, nhưng cửa đều khóa lại, hiện tại Hứa Tư Văn đã không còn lại bao nhiêu lý trí, y lần lượt xoay từng cái khóa cửa, xoay không ra lập tức đổi cái khác, mà nhóm bảo an theo y tới cũng bắt đầu lần lượt xoay khóa cửa từng phòng, xoay không ra còn biết gõ gõ cửa…
Lại nói Triệu Thục Đình.
Cô ta đuổi người đi, mình thì đi tắm rửa sạch sẽ, sau khi ra ngoài lúc này mới cảm giác mình đã sống lại, nhìn nhìn Vũ Khánh Cương nằm ngay đơ trên giường, cười cười vẻ mặt đắc ý: “Coi như anh không thích tôi, cũng phải cưới tôi, không muốn cưới tôi thì anh chờ ngồi tù đi!”
Đặc biệt là mùa hè lúc này, Vũ Khánh Cương sợ nóng, Hứa Tư Văn chuẩn bị cho hắn quần cộc, thắt lưng là loại dây rút, bên trong một sợi dây rút, bên ngoài một sợi dây rút, tổng cộng là hai sợi dây rút.
Tại sao lại thiết kế như vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


