Ông chủ Vũ là ví dụ của thân thể vô cùng tốt, đồ trong bụng mà hắn phun ra ngoài, kỳ thực còn có chút thuốc chưa tiêu hóa hết, lại có thể hạ nhẫn tâm với mình, cho nên đến giờ hắn còn có thể chạy hăng hái.
Đến một cái cửa ra an toàn khác, đầu tiên là hắn xoay khóa cửa, sau đó mới tự mình đi ra ngoài, từ bên ngoài khóa cửa lại, hắn cũng không kịp nghĩ nhiều, đi xuống dưới tìm người là không thể nào, một đường chạy tới hắn đã sớm nhìn thấy trên tay nắm cửa tất cả các phòng đều gắn bảng bỏ trống, lại liên tưởng đến việc thang máy tu sửa, trong tòa lầu này sợ là đã sớm bị người ta dẹp trống.
Không thì động tĩnh lớn như vậy, khách sạn lớn như vậy, mà một người khách cũng không có ư? Nếu thật sự là như thế, thì đã sập tiệm rồi.
Hắn khóa cửa chỉ là để ngăn cản hai tên khốn kiếp phía sau đuổi theo một chút, hắn không đi xuống dưới lầu, mà là đi ngược lại con đường cũ, bò lên trên lầu!
Người ta có hai người, cửa an toàn chỉ có hai cái, lúc đó hai người chia hai đường, một cửa một người, hắn sẽ không còn chỗ chạy!
Đầu càng ngày càng hôn mê, thể lực cũng tiêu hao nhanh chóng, mồ hôi đổ ra trên người cũng mang mùi vị ngọt ngào, buồn nôn chết ông chủ Vũ.
Vũ Khánh Cương từng ăn qua đau khổ nên có nghị lực, hơn nữa nghị lực kinh người, cho nên hắn có thể đứng vững dưới tác dụng của thuốc, bò gần mười tầng lầu!
Hắn cũng không còn bao nhiêu thể lực, vẫn là nhanh chóng trốn đi mới là đúng đắn!
Ánh đèn trong lầu là màu vàng ấm áp, cách hai tầng thủy tinh công nghiệp, bên ngoài lại có đèn pha chiếu xuống đất, tầng trệt lại cao như vậy, căn bản là không có cách khiến người từ bên ngoài quan sát được tầng nào mở đèn, có người ở hay không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
