Tuy rằng ông chủ Vũ cực lực tìm, nhưng đáng tiếc không tìm được chỗ thích hợp.
Hứa Tư Văn cũng từ trong điện thoại nghe được tiếng người huyên náo bên phía Vũ Khánh Cương.
“Em chỉ hỏi một chút xem anh sao rồi, không có chuyện gì khác, buổi trưa anh an bài thế nào? Có phải xã giao uống rượu không?” Hứa Tư Văn cũng không biết tại sao, trong lòng luôn hoang mang rối loạn, y nghĩ có thể là việc Triệu Thục Đình lần trước lưu lại di chứng.
Cho nên ngay từ sáng sớm, y chưng diện cho Vũ Khánh Cương đặc biệt dụng tâm, một thân trang phục hiện giờ của Vũ Khánh Cương, muốn tìm một kiểu phối với nó thoạt nhìn như trang phục tình nhân, cũng không dễ như vậy. Coi như là bỏ sức thật lớn tìm được vải giống vậy, thì từ lúc bắt đầu cắt may đến lúc mặc lên người, cũng phải cần thời gian mà nhỉ?
Tới lúc ấy, y đã sớm đổi một bộ da khác cho Vũ đại lão hổ rồi.
Nhưng mà hắn không chú ý tới, không chỉ vợ Hứa Tư Văn ở đầu bên kia điện thoại nghe được giọng nói oang oang của hắn, ngay cả người ở cách hắn rất xa, cũng nghe được lời hắn nói…
“À, vậy anh chú ý chút, đừng uống nhiều nha?” Sau đó lại nghĩ lại, tự mình nở nụ cười trước: “Em làm sao thế này? Lúc anh xã giao, làm sao có thể không uống rượu chứ? Thật là!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)