Vũ Khánh Cương không biết truyện cổ tích, hiện tại hắn vừa nhìn sách liền mệt rã rời, vừa thấy chữ tiếng Anh thì còn dùng tốt hơn so với thuốc ngủ, lập tức liền có thể ngủ.
Nhưng mà truyện cổ tích của Hứa Tư Văn lại không dùng được, cô bé không thèm nghe!
“Hiện tại anh nói làm sao bây giờ đi? Cũng sắp chín giờ rồi.” Dựa theo thời gian làm việc và nghỉ ngơi để phân chia, trước mười giờ nhất định phải ngủ.
Truyện này ít nhất phải kể hơn nửa tiếng, sau đó còn phải dỗ đứa nhỏ ngủ, Hứa Tư Văn cảm thấy mình không giải quyết được.
Y muốn giảng đạo lý với Nữu Nữu, nhưng Nữu Nữu lại giảng ngụy biện với y.
Thời buổi này, con nít là giảng đạo lý không thông mà!
“Anh cũng không biết truyện cổ tích, nhưng chuyện xưa thì ngược lại là có mấy cái, nó có thể tình nguyện nghe sao?” Vũ Khánh Cương gãi gãi đầu, vợ không có biện pháp thì hắn phải lên thôi.
Vừa nãy Vũ Khánh Cương đã tắm rồi, hắn tắm rửa luôn rất nhanh, có điều Hứa Tư Văn tắm rửa chưa bao giờ lừa gạt một chút liền xong chuyện như Vũ Khánh Cương, y tắm rửa ít nhất cũng phải nửa giờ.
“Tinh dầu! Không phải dầu gió!” Hứa Tư Văn thật muốn đỡ trán, y lấy dầu gió để tắm à? Vậy y kém thông minh bao nhiêu hả!?
“Tinh dầu! Tinh dầu! Đi đi! Chờ em tắm xong, trở lại, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!” Vũ Khánh Cương đẩy vợ ra khỏi phòng trẻ em.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

