Quần áo vải lanh Hứa Tư Văn chuẩn bị cho Vũ Khánh Cương, còn thật sự được hổ Đông Bắc tiếp nhận, mặc vào thoáng khí hắn không rơi mồ hôi như mưa như vậy nữa.
“Vợ à em quá tốt!” Vũ Khánh Cương hận không thể ôm vợ mạnh mẽ hôn bẹp hai cái để biểu thị yêu thích.
“Nếu như mặc đi ra ngoài, ở chỗ có máy điều hoà, nhớ phủ thêm cái áo khoác này, đỡ phải lạnh.” Hứa Tư Văn còn chuẩn bị cho Vũ Khánh Cương một cái áo sơ mi vải lanh dài tay, nếu ở trong phòng có máy điều hòa mà còn để trần tay chân, y sợ Vũ Khánh Cương lại cảm lạnh.
“Ừm!” Vũ Khánh Cương là vợ nói cái gì thì chính là cái đó.
Hứa Tư Văn không giải thích được mà đặc biệt muốn cười, vì vậy y liền thật sự bật cười: “Ha ha…!”
Trương Lam Hà lấy tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, ủ rũ.
Bách Lý Hãn Mạc nhướng mày lên, trong mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn hắn.
“Khụ khụ!” Hứa Tư Văn cười xong liền không tiện tiếp tục, dù sao thì làm như vậy có chút không tử tế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

