Tại sao mình nhất định phải ở cùng một chỗ với Vũ Khánh Cương chứ?
Lẽ nào tách ra mấy ngày cũng không thể sao?
Hứa Tư Văn đầu tiên là cảm thấy mình cùng Vũ Khánh Cương tách ra ngủ có chút lúng túng có chút không vui, thế nhưng sau đó liền giật mình ngây ngẩn cả người, từ lúc nào y lại không thể rời bỏ Vũ Khánh Cương như thế cơ chứ?
Lắc đầu cười khổ, Hứa Tư Văn tiến vào phòng tắm tắm táp rửa mặt một phen, hôm nay y hấp ta hấp tấp giống như đồ ngốc vậy, thực sự là càng ngày càng không giống mình.
Một bên lau khô tóc, một bên lên mạng, trước khi bọn họ tới đây, đã đem công ty toàn quyền giao cho Trương Lam Hà phụ trách, Vũ Khánh Cương bên kia có người chuyên nghiệp không cần lo lắng, còn y bên này, nói là giao cho Trương Lam Hà, không bằng nói là giao cho Bách Lý Hãn Mạc.
Nếu nói lúc nghiêm túc thì Trương Lam Hà thật sự là tinh anh, chỉ khi nào không chăm chú, liền thành một tên hợp với tình hình.
Có điều lần này Trương Lam Hà lại rất nghiêm túc, bởi vì đồ của Hứa Tư Văn, nếu như thật sự làm xong, nửa đời sau hai người bọn họ cũng không cần lo.
Kéo theo, hết thảy nhân viên công ty cũng đều không cần lo.
Có điều ngẫu nhiên lại toát ra từng tia một, kỳ dị đưa đến tác dụng trấn an, Hứa Tư Văn nửa ôm chăn gối của Vũ Khánh Cương, dần dần ngủ.
Trong lòng lại nhớ trước khi tới, chuyện mà ba đã mịt mờ nhắc tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


