Lão Chung không ngờ Hạ Thanh lại chủ động nói chuyện với mình. Ông lập tức đứng dậy, cười đến mức cả gương mặt nhăn nhúm lại:
“Cháu định theo chiến đội ra ngoài săn bắn à? Hôm nào về? Có thể để lại cho chú một cân thịt ngon không? Chú đổi với cháu bằng một phẩy năm lần điểm tích lũy.”
Sau khi toàn bộ sinh vật Lam Tinh đại tiến hóa, xương cốt của con người trở nên rắn chắc hơn, cơ bắp cũng mạnh mẽ hơn. Trong số đó, có rất ít người có cơ thể tiến hóa gấp mấy lần, thậm chí hơn mười lần, trở thành tiến hóa giả.
Tiến hóa giả nắm giữ nhiều tài nguyên sinh tồn hơn, chất lượng cũng tốt hơn. Điều kiện sống của họ tốt hơn vô số lần so với người thường đang giãy giụa bên bờ sinh tử.
Hạ Thanh là tiến hóa giả hệ sức mạnh cấp bốn. Nói cách khác, sức mạnh hiện tại của cô gấp bốn lần người thường sau tiến hóa.
Sức mạnh cấp bốn trong giới tiến hóa giả thật ra chẳng tính là gì, nhưng cũng đủ khiến người bình thường ghen tị, sợ hãi, lấy lòng.
Tiến hóa giả Hạ Thanh thường xuyên lạnh mặt, không nói một lời, chính là vì không muốn ứng phó với những cảnh tượng như trước mắt.
Có điều, sau này cô không cần ứng phó nữa.
“Không phải đi săn.” Hạ Thanh mỉm cười. Vì đã nhiều năm không cười, nét mặt cô cứng đờ, trông càng thêm dọa người: “Cháu rời khỏi khu an toàn.”
Khóe mắt bị lở một mảng của lão Chung trợn to, tròng mắt gần như lồi cả ra. Ông run giọng hỏi:
“Căn cứ của chúng ta không chống nổi nữa à? Không phải hôm qua đài phát thanh vừa nói đã đuổi đám hung thú tiến hóa ra xa mấy trăm dặm rồi sao? Thú triều tiến hóa lại sắp tới à?”
Bốn người thường phía sau đang khiêng đá đi tới nghe thấy lời lão Chung, sợ đến mức tuột tay. Tảng đá mắt thấy sắp rơi trúng một người trong đó.
Hạ Thanh nhanh tay lẹ mắt, một tay túm lấy tảng đá, đặt vững xuống đất, rồi phủi bụi trên người:
“Không phải. Cháu muốn đi trồng trọt.”
Trồng trọt?
Trồng trọt!
Chuyện căn cứ sắp xếp người ra ngoài trồng trọt đã được loa phát thanh gào khản cổ mấy ngày nay. Nhưng những người khó khăn lắm mới sống đến năm thứ mười thiên tai đều quý mạng hơn vàng, chẳng ai muốn ra ngoài mạo hiểm.
Trong khu an toàn đã bắt đầu có lời đồn truyền đi nói rằng nếu không có ai tự nguyện ra khỏi khu an toàn trồng trọt, bước tiếp theo căn cứ sẽ cưỡng ép phân bổ người thường ra ngoài chịu chết.
Không ngờ thật sự có người muốn đi.
Hơn nữa còn là một tiến hóa giả có thể sống khá tốt trong khu an toàn.
Lão Chung phản ứng lại, vội vàng đuổi theo Hạ Thanh:
“Trồng trọt tốt đấy! Cháu còn nhớ thằng con cả nhà chú không? Chung Đào ấy, nó làm trong đội xe. Quay về chú nói với nó một tiếng. Sau này Thanh à, cháu có chuyện gì thì cứ tìm anh Đào của cháu, bảo nó lo liệu cho.”
Con trai lão Chung, Chung Đào, gia nhập quân đội căn cứ Huy Tam, hiện đang phục vụ trong đội xe, còn là một tiểu đội trưởng. Đây chính là nguyên nhân nhà họ Chung có thể sống không tệ trong khu an toàn.
Cũng là lý do hôm nay Hạ Thanh chủ động mở miệng bắt chuyện với lão Chung.
Hạ Thanh cứng nhắc cười:
“Vâng. Sau này chắc chắn phải làm phiền anh Đào giúp cháu chở lương thực và con mồi về đổi vật tư.”
Lão Chung cười đến mức mấy cái hố trên mặt như nhảy nhót:
“Vốn là việc nó nên làm mà, không phiền, chẳng phiền chút nào. Thanh à, cháu nhận ruộng ở khu nào?”
“Chưa nhận. Bây giờ cháu đi.”
Đạt được mục tiêu, Hạ Thanh không ép bản thân tiếp tục hoạt động giao tiếp còn mệt hơn cả khiêng đá này nữa. Cô nhanh chóng chạy tới đại sảnh nhiệm vụ của khu an toàn, vòng qua đám người đang xem náo nhiệt dưới bảng thông báo điện tử về lãnh địa, đứng trước bàn làm việc có dựng bảng “Lãnh địa”.
“Cô làm gì đấy? Có hiểu cái gì gọi là đến trước đến sau không?”
Thấy Hạ Thanh chiếm vị trí đầu tiên, mấy người dưới bảng thông báo lập tức không chịu, xắn tay áo lao tới.
“Muốn nhận đất thì xếp hàng.”
Hôm nay là ngày nhận lãnh địa, cho nên người xem náo nhiệt mới đông như vậy. Mấy người kia tuy còn chưa quyết định có nhận hay không, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng sau Hạ Thanh xếp hàng.
Thấy bọn họ không gây chuyện, hai quân nhân đang trực thu súng lại, lui về vị trí cũ.
Phần lớn con người đều có tâm lý đám đông. Thấy có người xếp hàng, những người dưới bảng thông báo lập tức tranh nhau chạy tới.
Nhận hay không tính sau. Trước cứ xếp hàng chiếm chỗ đã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

