“Ngoài những lãnh địa bao quanh khu an toàn, các lãnh địa có độ an toàn tương đối cao bên ngoài còn có: số 2, 15, 68, 113, 166. Người nhà họ Đường có ý định nhận ba trong số đó.”
Vì Hạ Thanh luôn âm thầm theo dõi tin tức về lãnh địa, nên cô biết năm mảnh đất được nhắc đến trong tin nhắn này quả thật đều là những nơi có độ an toàn cao, ruộng đất bằng phẳng, tầng đất cũng dày. Độ tin cậy của tin tức này rất cao.
Hạ Thanh vẫn luôn lén để ý nhà họ Đường. Cô biết bọn họ đang nhắm vào chuyện lãnh địa, vì vậy mới đến đại sảnh nhiệm vụ xếp hàng từ rất sớm, chờ người nhà họ Đường xuất hiện.
Để tăng tốc độ sử dụng đất canh tác quanh khu an toàn, mau chóng giải quyết vấn đề thiếu lương thực, cơ quan cấp cao nhất của quốc gia đã yêu cầu quân đội và chính quyền các căn cứ lớn nhỏ phối hợp, nhanh chóng thúc đẩy kế hoạch thí điểm lãnh địa.
Dưới sự giám sát của quân đội căn cứ Huy Tam, người nhà họ Đường không dám trắng trợn nuốt trọn đất tốt. Bọn họ buộc phải làm đủ dáng vẻ bên ngoài.
Nhưng dù làm kín kẽ đến đâu, dáng vẻ bên ngoài cũng sẽ có sơ hở.
Điều Hạ Thanh muốn chính là bắt lấy sơ hở đó, nhân cơ hội nhận được đất số ba. Bởi trong mảnh đất này có một tài nguyên rất quan trọng đối với sự sống còn của cô.
Người kia gửi tin nhắn đến số điện thoại Hạ Thanh công khai sử dụng trong khu an toàn xong, rất nhanh lại dùng vệ tinh liên lạc gửi cùng một nội dung đến số điện thoại đã bảy năm cô không dùng. Chỉ tiếc Hạ Thanh vẫn luôn tắt máy nên không phát hiện.
Có thể nói, việc Hạ Thanh thuận lợi nhận được đất số ba, ở một mức độ nào đó, đúng là phải cảm ơn người đã gửi tin nhắn này.
Còn người đó rốt cuộc là ai, gửi tin nhắn vì thiện ý hay có mưu đồ khác, thông tin quá ít, Hạ Thanh chưa thể phán đoán.
Cô lại xóa tin nhắn một lần nữa, ngáp dài rồi chui vào túi ngủ.
Cô phải dưỡng đủ tinh thần để bắt đầu cuộc sống mới.
Sáng hôm sau, Hạ Thanh dậy từ rất sớm. Sau khi dọn sạch cỏ dại và bụi cây trong sân, cô ngậm một miếng lương khô nén, rời khỏi làng.
Cô đi thẳng về phía bắc, xuyên qua một vùng ruộng rộng lớn đã bị đốt cháy đen, vòng qua hồ chứa nước dài hẹp rồi leo lên sườn núi.
Để đảm bảo lãnh địa không bị sinh vật tiến hóa quấy phá, căn cứ đã cho người dọn ra một dải cách ly rộng ít nhất năm mươi mét, làm vùng chuyển tiếp giữa rừng tiến hóa chưa được xử lý và khu lãnh địa.
Dải cách ly này có người tuần tra định kỳ, cũng được phun thuốc xua đuổi côn trùng theo lịch, nhằm ngăn côn trùng tiến hóa và mãnh thú trong rừng tiến hóa tiến vào khu lãnh địa.
Cách phân chia như vậy cũng là để tăng thêm động lực cho những lãnh chủ nhận đất ở vùng rìa.
Trong rừng phòng hộ, căn cứ chỉ dọn sạch các sinh vật tiến hóa có hại. Cây cỏ trong rừng vẫn um tùm rậm rạp, đối lập rõ rệt với màu đen cháy của những cánh đồng đã bị dọn sạch và đốt qua.
Hạ Thanh rời khỏi nhà, dùng gậy gỗ gạt bụi cây và cỏ hoang trong rừng phòng hộ, men theo sườn núi leo lên trên. Cuối cùng, cô đến được mục đích của chuyến đi hôm nay: một hang đá nhỏ có mạch nước trong rừng phòng hộ phía bắc lãnh địa.
Mạch nước này là thứ Hạ Thanh tình cờ phát hiện vào mùa đông năm ngoái, khi cô theo chiến đội đến đây dọn dẹp lãnh địa.
Nước suối chảy ra từ mạch nước, chậm rãi rỉ qua vách trong của hang đá nhỏ sâu nửa mét, cao ba mươi phân, rồi men theo khe đá thấm xuống lòng đất. Lặng lẽ đến mức gần như không để lại dấu vết.
Nếu khi ấy không có một con sóc đỏ tiến hóa tốc độ bất ngờ lao ra khỏi hang đá, Hạ Thanh cũng sẽ không phát hiện được mạch nước này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

