Đặt chiếc điện thoại và radio do căn cứ cấp cùng với chiếc điện thoại cá nhân sang một bên, Hạ Thanh lấy ra giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Cô chăm chú xem kỹ dòng chữ ở mặt sau, ánh mắt dần sáng lên.
Đài phát thanh liên tục nhấn mạnh việc bảo vệ quyền lợi của lãnh chúa, nhưng lại không nói rõ các biện pháp cụ thể.
Trong cơn đại họa, động thực vật tiến hóa trong tự nhiên tấn công con người vốn đã đáng sợ, nhưng điều khiến người ta tuyệt vọng hơn chính là sự giết chóc, cướp bóc và áp bức đến từ chính đồng loại.
Trong ba năm đầu sau thiên tai, ít nhất ba mươi phần trăm số người chết là do bị đồng loại sát hại.
Ba của Hạ Thanh cũng nằm trong số đó. Ông bị một người tiến hóa cấp cao "ngộ sát" khi mãnh thú tấn công Khu an toàn.
Cảnh tượng ấy, Hạ Thanh đã tận mắt chứng kiến. Nhưng vì sức còn yếu, đến nay cô vẫn chưa thể báo thù cho ba.
Giữa thời điểm lương thực và vật tư đều khan hiếm, những lãnh chúa rời khỏi sự quản lý của Khu an toàn, nắm trong tay lương thực mà lại sống đơn độc, tất nhiên sẽ trở thành miếng mồi béo bở trong mắt kẻ khác.
Những lãnh chúa không đủ sức mạnh, nhẹ thì bị cướp sạch lương thực vất vả trồng được, nặng thì mất cả mạng. Đây chính là lý do khiến nhiều người không dám rời Khu an toàn để trồng trọt, dù biết rằng thú tiến hóa cấp cao đã bị đẩy lùi hàng trăm dặm.
Để các lãnh chúa yên tâm canh tác, căn cứ đã quy hoạch mỗi lãnh địa với diện tích rất lớn nhằm tạo khoảng cách an toàn giữa họ. Ngoài việc cam kết sẽ điều binh lính tuần tra suốt ngày đêm, căn cứ còn trao cho lãnh chúa một quyền lợi đặc biệt:
Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ghi rõ, mọi tài nguyên trong phạm vi lãnh địa đều thuộc sở hữu của lãnh chúa. Bất kỳ ai xâm nhập trái phép mà không có sự đồng ý của lãnh chúa sẽ bị coi là phạm tội xâm nhập lãnh địa trái phép và bị trừng phạt nghiêm khắc theo pháp luật. Để bảo vệ tính mạng, tài sản và các quyền lợi hợp pháp của lãnh chúa, mọi hành vi ngăn chặn sự xâm hại trái phép dẫn đến thương tích hay thậm chí cái chết của kẻ xâm phạm đều được xem là hành động phòng vệ chính đáng.
Chiếc túi vải nặng hai trăm cân này chứa toàn bộ tài sản của Hạ Thanh: một bộ chăn nệm, một túi ngủ, một túi dụng cụ nấu ăn và ít gia vị, một túi lớn dụng cụ mộc và điện, hai túi vật liệu xây dựng, sáu con dao, một chiếc radio nhỏ đã dùng nhiều năm, một cây ná cao su cực mạnh và một trăm năm mươi cuốn sách.
Những cuốn sách này bao quát nhiều lĩnh vực như làm vườn, trồng trọt, chăn nuôi, mộc, điện, cải tạo nhà cửa - tất cả đều là kỹ năng cần thiết để sinh tồn nơi lãnh địa.
Sau khi mẹ qua đời, việc lên kế hoạch và chuẩn bị cho cuộc sống sau thiên tai là niềm vui lớn nhất của Hạ Thanh và ba cô sau mỗi ngày lao động mệt nhọc. Khi ba mất, đó cũng trở thành động lực duy nhất giúp Hạ Thanh tiếp tục sống.
Năm thứ mười của thiên tai, cuối cùng cô đã bước ra khỏi Khu an toàn, bắt đầu một cuộc sống mới.
Hạ Thanh cẩn thận xếp từng cuốn sách vào túi chống nước, chống ẩm rồi mở túi quần áo, lấy ra chiếc điện thoại được giấu kỹ bên trong.
Chiếc điện thoại mà căn cứ cấp cho các lãnh chúa không thể liên lạc ra bên ngoài khi ở trong lãnh địa, nhưng điện thoại của cô thì lại có thể.
Chính xác hơn, đó là một "Thiết bị đầu cuối liên lạc vệ tinh" món quà nhập học mà ba mẹ đã tặng cô vào năm thiên tai bắt đầu.
Khi hệ thống liên lạc vệ tinh của Nước Hoa - hệ thống duy nhất phủ sóng toàn cầu - được khôi phục vào năm thứ ba của thiên tai, những thiết bị như vậy lập tức trở thành món hàng quý giá bị tranh giành quyết liệt. Trong Khu an toàn Huy Tam, có người từng dùng điện thoại vệ tinh để đổi lấy lương thực và thuốc men cứu mạng, cũng có người mất mạng chỉ vì nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)