Con dê tiến hóa vẫn lim dim mắt, chẳng buồn để ý đến lời cô, tiếp tục nhai lại.
Thấy vậy, Hạ Thanh đành bỏ ý định đeo vòng cổ cho nó, tiện tay ngắt thêm một chùm mầm hương xuân rồi dùng máy dò cao cấp vừa nhận được để kiểm tra. Kết quả khiến cô sững người.
Màu xanh lá đậm, hàm lượng nguyên tố Sàm dưới một phần nghìn là thực vật an toàn loại ưu!
Thảo nào con dê này cứ trông chừng cây hương xuân ấy. Giờ thì ngay cả Hạ Thanh cũng muốn dọn đến sống dưới gốc cây đó. Dùng một con lợn rừng nhỏ đèn xanh đổi lấy hơn nghìn mẫu sườn đồi, một cây thực vật an toàn loại ưu và thêm cả một con dê tiến hóa. Dù đất bây giờ chẳng còn đáng giá, nhưng một cây loại ưu có thể liên tục ra lá thì đúng là báu vật!
Kể cả không tính đến con dê, cô cũng đã lời to rồi!
Con dê tiến hóa đang nhai lại thức ăn trong miệng, thấy Hạ Thanh cười tủm tỉm như kẻ ngốc thì nheo mắt lại, ánh nhìn hẹp như một đường kẻ mảnh.
Về đến nhà, việc đầu tiên Hạ Thanh làm là chạy đi xem chú lợn rừng nhỏ quý giá của mình. Thấy nó vẫn co ro trong góc, không chịu ăn uống, cô vội thay nước suối và mầm hương xuân mới cho nó. Tuyệt đối không thể để sinh mạng bé nhỏ này xảy ra chuyện trong tay cô.
Cô vào nhà tắm rửa sạch, rồi ăn một bữa cơm no nê với món ớt ngâm hương xuân. Sau đó, cô khoan khoái nằm dài trên giường, tận hưởng cảm giác dễ chịu. Cô thật sự mê mẩn cuộc sống độc thân tự do và thong thả này.
Khi cô vừa chìm vào giấc ngủ, thung lũng nhỏ ở phía bắc Lãnh địa số 4 vẫn sáng rực ánh đèn. Vài người mặc đồ bảo hộ rằn ri đang vây quanh mười một con lợn rừng, gồm ba con lớn và tám con nhỏ, tất cả đều đã bị gây mê để phục vụ việc kiểm tra.
Tô Minh chạy đến trước mặt hai vị đội trưởng, hớn hở báo cáo kết quả: "Trong ba con lớn có một đực và hai cái, con lợn nái đang nuôi con cho kết quả xét nghiệm máu là đèn xanh. Trong bảy con lợn con thì có một con đèn xanh, một con đèn vàng. Cộng thêm con đã bị bắt đi trước đó, tổng cộng có ba con lợn nhỏ đủ tiêu chuẩn để ăn!"
Lợn nái đèn xanh phối với lợn đực đèn đỏ mà sinh được hai con lợn con đèn xanh, chứng tỏ nguyên tố Di trong cơ thể con nái này rất ổn định, thích hợp để nhân giống.
Đàm Quân Kiệt vừa định ra lệnh bắt lợn mang về thì Dương Tấn lên tiếng trước: "Ở đây có núi, có nước, có rừng, lại dồi dào thức ăn, rất thuận lợi để quây khu nuôi lợn rừng. Theo tôi biết, dự án nhân giống của trung tâm thí nghiệm đang gặp nhiều trục trặc, nếu đưa đàn lợn này về đó thì e rằng chẳng sống nổi vài tháng. Hay là thầy Đàm xin chỉ thị thử xem?"
Tô Minh lập tức tán thành: "Đúng đấy đội trưởng, chỗ này gần khu trại của chúng ta, quây chuồng nuôi lợn chẳng tốn bao nhiêu công sức."
Mà như vậy thì việc ăn thịt lợn cũng tiện hơn nhiều.
Thấy đề xuất hợp lý, Đàm Quân Kiệt liền gọi điện xin chỉ thị và quả nhiên được cấp trên đồng ý. Anh ta nói: "Quây toàn bộ khu này lại để nuôi lợn, máy san ủi sẽ tới trong hai tiếng nữa. Vân và Minh ở lại trông đàn lợn, những người còn lại nghỉ ngơi nửa tiếng rồi đi cùng tôi gặp đội máy móc."
"Rõ!" Hơn hai mươi binh sĩ đồng thanh đáp, vẻ mặt rạng rỡ.
Đàm Quân Kiệt quay sang hỏi Dương Tấn: "Còn các cậu định thế nào?"
Dương Tấn phủi con vắt đang bám trên bộ đồ bảo hộ của mình rồi nói: "Nghe theo thầy sắp xếp, coi như kiếm một suất thịt dài hạn thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

