Để ngăn sinh vật tiến hóa xâm nhập và phá hoại các lãnh địa, căn cứ đã cho người dọn dẹp một vành đai cách ly rộng ít nhất năm mươi mét, làm vùng đệm giữa Rừng tiến hóa chưa được khai phá và khu lãnh địa.
Cộng với hơn hai nghìn mẫu đất canh tác bên trong, tổng diện tích của Lãnh địa số 3 lên đến hơn năm nghìn năm trăm mẫu - con số vượt trội so với những lãnh địa không tựa núi và không có rừng đệm. Cách phân chia ấy cũng là để khuyến khích các Lãnh chúa nhận lãnh địa ở vùng biên.
Khu rừng đệm chỉ được dọn dẹp các sinh vật tiến hóa gây hại, còn cây cối vẫn được giữ nguyên, mọc um tùm xanh tốt, tạo nên sự tương phản rõ rệt với màu đen kịt của những thửa ruộng đã bị cháy và được dọn sạch hoàn toàn.
Rời khỏi nhà, Hạ Thanh dùng một cây gậy gỗ vạch lối qua bụi rậm và cỏ dại trong rừng đệm để leo lên. Đích đến của cô là một hang đá nhỏ có mắt suối nằm bên trong khu rừng đệm phía bắc lãnh địa.
Mắt suối này được Hạ Thanh tình cờ phát hiện vào mùa đông năm ngoái, khi cô cùng chiến đội đến đây dọn dẹp lãnh địa. Dòng nước mát phun ra từ một khe đá hẹp sâu nửa mét, cao khoảng ba mươi centimet, rồi lại âm thầm thấm xuống lòng đất qua các kẽ đá.
Nếu khi ấy không có con sóc đỏ tiến hóa hệ tốc độ bất ngờ lao vụt ra từ hang đá, chắc Hạ Thanh đã chẳng bao giờ phát hiện ra nguồn nước này.
Để giải quyết vấn đề nước uống, Căn cứ Huy Tam đã khoan ba giếng sâu trong Khu an toàn, nhưng nước bơm lên đều bị ô nhiễm và phải qua xử lý mới có thể dùng được.
Chi phí xử lý nước quá cao nên bảng nhiệm vụ của căn cứ quanh năm đều có yêu cầu tìm kiếm nguồn nước sạch. Bất kỳ chiến đội nào rời Khu an toàn làm nhiệm vụ cũng đều tranh thủ dò tìm thêm nguồn nước chưa bị ô nhiễm.
Suốt mười năm qua, trong phạm vi Căn cứ Huy Tam chỉ tìm được bốn nguồn nước sạch, đều là suối chảy ra từ trong núi. Tuy nhiên, do lưu lượng quá nhỏ nên chúng chỉ đủ cung cấp cho bệnh viện, viện nghiên cứu, trung tâm trồng trọt và một số nhân vật đặc biệt.
Hạ Thanh là người sống bằng sức lao động nên dĩ nhiên không nằm trong số đó.
Dù vậy, không phải con suối nào trên núi cũng còn nguyên vẹn. Vì thế, khi dùng máy dò kiểm tra và thấy đèn báo xanh, Hạ Thanh lập tức xác định đây chính là mảnh đất lý tưởng nhất của mình.
Nguồn nước sạch mới thật sự là mạch sống.
Giờ đây, mắt suối có thể uống trực tiếp này cuối cùng đã thuộc về riêng cô. Sau khi múc nửa bát nước, uống cạn một hơi, trong đầu Hạ Thanh vẫn văng vẳng những câu quảng cáo của một hãng nước khoáng quen thuộc.
Thật đã quá!
Nguồn suối trong vắt thế này, cô muốn uống bao nhiêu cũng được.
Không chỉ để uống, cô còn dùng nước suối rửa mặt nữa, xa xỉ đến mức ấy đấy!
Rửa mặt xong, Hạ Thanh cười ngây ngô, vừa dọn dẹp vừa mở rộng hang đá. Gần mười năm sống chen chúc trong Khu an toàn ngột ngạt, nơi con người ăn thịt lẫn nhau, thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn, khiến cô dường như đã quên mất cảm giác được cười. Bởi thế, nụ cười của cô lúc này có chút gượng gạo, pha lẫn vẻ dữ tợn.
Nhưng đây là lãnh địa của cô. Ở đây, cô không cần phải cảnh giác nữa. Muốn nói, muốn cười, muốn hét hay muốn nhảy đều được. Cảm giác ấy thật sự quá đỗi dễ chịu.
Việc dọn dẹp hang đá đối với một người tiến hóa hệ sức mạnh như cô chỉ là chuyện nhỏ.
Tiếng nước suối róc rách chảy theo máng tre sạch sẽ vào thùng, trong tai Hạ Thanh chẳng khác gì khúc nhạc thiên đường.
Trong lúc chờ nước đầy, cô đứng dậy, đưa mắt nhìn bao quát lãnh địa của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)