Giờ đây Thư Ngọc mới hiểu, câu “không tệ” của Cô Mang rốt cuộc có nghĩa gì.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy sức bật con người có thể đáng sợ đến vậy.
Khi thiếu niên áo đỏ vung đao, không ai sẽ ngờ tới dáng vẻ yếu ớt chưa từng trải qua sóng gió đứng tại mép sân đợi lên sàn đấu của cậu ta, trong đầu mọi người chỉ còn lại hai chữ.
Quỷ sát.
Lúc có máu phun ra, Thư Ngọc mới ý thức được, đao khách phía đen đã nằm ngã trên sàn đấu, không hề nhúc nhích.
Góc độ và sức lực chém của cậu thiếu niên kia vô cùng khéo léo, tựa như điêu khắc tác phẩm nghệ thuật, chém cánh tay đối thủ một cách hoàn chỉnh.
Những người quan sát ở tầng dưới cùng chấn động hơn nhiều so với những ghế lô khách quý trên lầu.
Trong phút chốc, Thư Ngọc cảm nhận được mùi máu trong hơi thở của mình, cô không biết trên người mình có bị máu văng trúng không.
Cô cách trung tâm tử vong thật sự quá gần.
Giờ phút này cậu thiếu niên kia khôi phục lại dáng vẻ hờ hững ban đầu, gầy gò như nhánh cỏ mọc thẳng tắp.
Thư Ngọc không biết rõ cây đao quan công của cậu ta đã bắt lấy bao nhiêu vong hồn.
Đao khách tại đao trường đều ký khế ước sinh tử, bị thương là chuyện thường, mà cảnh trước mắt khiến da đầu Thư Ngọc run lên cũng là lần đầu xuất hiện tại đây.
Bỗng dưng, cô nhớ tới Cô Mang từng không lay chuyển được cô nên đành bất đắc dĩ nói một câu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


