Hai ngày nay Cô Mang thật sự rất thoải mái —— gần đây cô vợ nhỏ bé của anh hết sức ngoan ngoãn nghe lời anh.
Mặc dù có câu vô sự hiến ân tình, phi gian tức là đạo, nhưng những ân cần này lại khiến anh vô cùng thoải mái, dù có mưu mô quỷ kế, anh cũng chấp nhận.
Cô bị anh nhìn chằm chằm mà thấy ngượng ngùng, lặp lại lần nữa: “Khụ, Hạ Tử Trì tỏ tình bị từ chối.”
Anh thong thả nhíu mày: “Cho nên?”
Cô chột dạ bởi ánh nhìn chằm chằm của anh, dứt khoát buông cây kéo, ngồi xuống ghế nằm bên cạnh anh: “Cô gái mà Hạ Tử Trì thích nghe nói thích đàn ông có bản lĩnh lợi hại, Hạ ngốc chỉ là công tử hai tay trói gà không chặt, cô gái kia đương nhiên thấy chướng mắt.”
Anh kiên nhẫn chờ cô nói tiếp.
Cô lại nhích gần sang anh một tí, nói: “Cho nên, Hạ ngốc nhờ em tìm chuyên gia dùng đao kiếm, anh ta muốn học tay nghề này.”
Anh bỗng nhiên mỉm cười: “Em đi đâu tìm ra chuyên gia như vậy?”
Cô nhún vai: “Ngày nào em cũng ở nhà, đương nhiên không tìm thấy rồi.”
Anh phối hợp hỏi tiếp: “Vậy em muốn thế nào?”
Cô liếm môi: “Hôm nay em muốn ra ngoài một chuyến.”
“À, anh hiểu rồi.” Lúc này anh dường như bừng tỉnh hiểu ra, “Em chê ở cùng anh cả ngày buồn chán.”
Cô mau chóng xua tay: “Nói đi đâu thế, anh biết em thích ở bên anh nhất mà…”
“Vậy chúng ta ra ngoài tìm sư phụ đao kiếm cho Hạ Tử Trì đi.” Anh tự nhiên nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


