Quan tài còn mới?
Trong lòng Thư Ngọc bỗng dưng có mấy phần dự cảm xấu.
Cái quan tài kia chính là của Hằng Tịch, Mr. X đã làm gì với nó?
Mr. X nhìn mắt Thư Ngọc hơi khẩn trương, hắn bỗng nhiên nhếch mép: “Thi thể trong quan tài có lẽ vừa mới tắt thở không lâu, vì thế tôi đón nhận một chút tiện lợi từ đó.”
Thư Ngọc nhìn chằm chằm đôi mắt tối om của Mr. X: “Tiện lợi gì?”
Mr. X chậm rãi nói: “Lúc ấy tôi đã đói bụng rất nhiều ngày vả lại đoạn thực ba ngày trời. Đồ ăn ngược lại vẫn còn, thứ tôi cần nhất chính là nước.”
Thư Ngọc trầm mặc. Cô nghĩ tới vết dao và dấu răng trên thi thể Hằng Tịch.
Cô quả thật không ngờ, cái tên quái vật ăn thịt uống máu kia chính là Mr. X.
“Như vậy xem ra, vết cắn và vết dao trên thi thể kia đều là kiệt tác của ông?” Thư Ngọc hừ lạnh một tiếng, “Ông quả nhiên đói bụng lắm rồi.”
Mr. X nhíu mày: “Vết dao trên thi thể phần lớn là do cơ quan của tầng thứ hai lưu lại, tuy rằng tôi không coi là có đao thuật hoàn mỹ, nhưng đao pháp không đến nỗi kém như vậy.” Trong lời nói giống như là hắn bị sỉ nhục.
Thư Ngọc không tỏ rõ ý kiến, chỉ hừ nhẹ một tiếng: “Nếu nơi này mang đến cho ông những hồi ức tồi tệ như vậy, ông còn trở về làm gì?”
Mr. X quơ quơ thanh trường đao trong tay: “Tôi đã nói, tôi trở về là vì cây đao này.”
Ánh mắt Thư Ngọc nhìn xuống cây đao kia lần nữa. Thân đao màu đồng thiếc, mũi nhọn sắc bén, ngoài những cái đó ra cô chẳng tìm thấy điểm mới lạ nào khác.
Thư Ngọc bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề: “Ông nói ông phá vỡ quan tài của một vị tướng quân, vậy ông đem thi thể của vị tướng quân kia đi đâu?”
Mr. X dừng một chút rồi trả lời: “Tôi không làm gì cả. Hơn mười năm trước, khi tôi phá quan tài lấy đao, trong quan tài rõ ràng có người. Nhưng sau đó tôi trở về, bên trong chỉ còn cây đao này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
