Con đường xuống núi không mất sức như khi lên núi, nhưng đường dốc trơn trượt, nguy hiểm hơn lên núi mấy phần.
Ban đầu Cô Mang muốn cõng Thư Ngọc xuống núi, thế nhưng nói gì Thư Ngọc cũng không chịu.
“Abel ở đây.” Thư Ngọc thấp giọng nói lý lẽ, “Bị anh ta thấy ngại lắm. Em đi đường núi còn muốn người khác cõng! Không được, không được.”
Cô Mang không nhịn được nhoẻn miệng cười: “Khi lên núi sao không thấy em ngại. Em không sợ Lễ Cung Tú Minh, lại sợ Abel?”
Thư Ngọc nhíu mày: “Sao giống nhau chứ.” Lễ Cung Tú Minh nhiều nhất coi là người lạ, cô không quan tâm hắn thấy cô thế nào. Abel và cô là bạn cùng trường, anh ta mà thấy cô như vậy thì sẽ cười nhạo, còn có thể lộ tẩy chuyện xấu hổ của cô cho bạn học cũ biết.
“Được, vậy tự em đi đi.” Cô Mang biết lắng nghe, “Nhìn đường cẩn thận, đừng giẫm lên băng đá.”
Thư Ngọc lườm anh, cô cẩn thận run run tiếp tục cất bước.
Thư Ngọc đấu tranh trong lòng: “Em muốn tự mình đi.” Lời thốt ra như bát nước đổ ra ngoài, làm thế nào cũng phải giữ vững uy nghi.
Cô Mang tỏ vẻ đồng ý gật đầu, anh vươn tay đỡ Thư Ngọc. Vợ đã kiên quyết vậy, anh còn có thể nói gì?
Vì thế một người dìu một người, bên trong con đường núi chật hẹp đầy tuyết, chầm chậm đi xuống.
Đợi khi ba người tới Đại uyên ương thiên thì chân trời đã chiếu rọi nắng chiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


