Khi Thư Ngọc đứng dậy, cô đã lấy lại tinh thần.
Cô bình tĩnh mau chóng quan sát căn phòng này. Tuy các sương phòng tại Tiểu uyên ương thiên không bày biện nhiều lắm, nhưng cô vẫn nhìn ra một chút manh mối: trong phòng không có mũ của cô, số lượng nến cũng thiếu một nửa, chồng kinh văn trên bàn mà trụ trì tặng ông ngoại cô chẳng biết đi đâu, trên bức tường đối diện cửa sổ lại có thêm một bức tranh.
Lễ Cung Tú Minh cười cười, không nói gì.
Thư Ngọc không khỏi có phần xấu hổ, bèn nói: “Vậy…tôi cáo từ trước…quấy rầy rồi.” Nói xong, cô cũng không quan tâm Lễ Cung Tú Minh kia là người hay quỷ, cô nhanh bước đến cạnh cửa, mở cửa nhảy ra ngoài.
Sau khi đóng cửa lại, trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm. Cô cất bước chạy về sương phòng của mình, cô rất cẩn thận, không để mình đi sai đường lần nữa. Nhưng vừa đi trong lòng vừa nói thầm, sao lại lơ mơ như vậy, ngay cả phòng cũng đi nhầm…
Rốt cuộc tới cửa phòng mình, cô hoàn toàn bình tĩnh, đẩy cửa ra đi vào.
Bước vào bên trong vài bước, cô phát giác có điểm không đúng.
Cô đột ngột ngước mắt lên, lại thấy Lễ Cung Tú Minh còn ngồi trên giường, đang ung dung nhìn cô.
“Cô phu nhân, sao lại trở lại rồi?” Hắn cười ôn hòa, “Đi nhầm phòng nữa sao?”
Thư Ngọc vô cùng kinh ngạc, tại sao vẫn trở về nơi này? Nhưng cô rõ ràng không đi con đường ban nãy mà.
Bỗng dưng trong đầu cô nảy sinh ý nghĩ. Không đúng, sương phòng của Lễ Cung Tú Minh và của cô căn bản không nằm cùng một căn lầu, sao hắn lại ở đây?
Mà sáng nay, khi gặp Gia Đại tại mái hiên, trong trời tuyết cô rõ ràng nhìn thấy bóng dáng của Lễ Cung Tú Minh ở tại một căn lầu khác mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


