Cô trạch nhận được một tấm thiếp cảm ơn.
Trên tấm thiếp mạ vàng viết rằng, đa tạ Cô tiên sinh đã cứu thoát tiểu nữ, theo tấm thiếp còn có mấy thùng quà mừng tân xuân.
Cô Mang lắc đầu: “Không có chút manh mối.” Khi rời khỏi mộ thất Cô Mang liền đi tìm Liêu thần y, nhưng căn nhà gỗ đã trống không, anh sai thủ hạ đi tìm nhưng vẫn không có tiến triển —— Liêu thần y dường như bốc hơi khỏi nhân gian, chẳng hề thấy tung tích.
Thư Ngọc hơi ảo não, nếu lúc ấy cô bám theo Liêu thần y thì tốt rồi, thế nhưng vừa nghe tin Cô Mang bị nhốt trong mộ, cô không kịp nghĩ gì mà chạy về Lưu trạch ngay.
Cô Mang thấy cô đờ người ra, anh sao không biết cô đang nghĩ gì, vì thế anh cười nói: “Em cũng đừng nghĩ mãi tới ông thầy lang dạo kia, ông ta còn xảo quyệt hơn cả mười con cá chạch.” Anh chuyển đề tài, “Ngược lại Abel rất đau lòng, theo Liêu thần y lâu như vậy mà chẳng nhận được chút lợi ích nào.”
Vừa nói đến Abel, Thư Ngọc quả nhiên dời đi sự chú ý: “Hiện tại Abel đang ở đâu?” Căn nhà gỗ của Liêu thần y tuyệt đối không thể ở lại nữa, nhưng Abel cũng chẳng đến Cô trạch. Một mình anh ta sống tại xứ lạ, không xu dính túi, thì ở đâu đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
