Đôi uyên ương hoang dã kia mau chóng đi xa, Thư Ngọc không còn tâm tư để đi dạo nữa.
Tuy rằng Bồng Tễ Viên là sản nghiệp tư nhân của Đàm gia, nhưng dù sao cũng đã cho phép Khưu gia dùng bắc viên tổ chức hôn lễ, vì thế nơi này tạm thời tách khỏi sự quản lý của Đàm gia. Cho nên vì riêng tư tại bắc viên Thư Ngọc cũng nên rời khỏi.
Thư Ngọc ôm cánh tay Cô Mang, theo một lối khác gần đó rời khỏi bắc viên.
Căn nhà nhỏ của bọn họ mau chóng xuất hiện trong tầm mắt.
Nó vẫn mang theo vẻ ẩm ướt do cơn mưa lưu lại lúc rạng sáng, xung quanh im lặng, không có tiếng người.
Đứng kế bên căn nhà là một cô gái trẻ có làn da lúa mạch, không biết đứng đó đã bao lâu.
Thư Ngọc hơi kinh ngạc, Khưu Bình Bình sao lại tới đây?
Cô theo bản năng quay đầu nhìn Cô Mang dò hỏi, anh nhíu mày, không nói gì.
Khưu Bình Bình nghe được động tĩnh, cô ta quay đầu qua. Khoảnh khắc nhìn thấy Thư Ngọc, ánh mắt cô ta sáng ngời, trong giọng nói có vài phần ngạc nhiên mừng rỡ: “Chị xinh đẹp, chị đã về rồi.”
Thư Ngọc kinh ngạc: “Cô tìm tôi?”
Cô Mang lạnh lùng cất tiếng: “Khưu gia các người không có ai cả sao? Cho dù Khưu gia không có ai, bên phía cô dâu cũng không có người ở cùng sao?”
Khưu Bình Bình nuốt nước bọt: “Nữ quyến tại Khưu gia vốn đã ít, tìm ra người rảnh rỗi cũng chỉ có mình tôi. Người bên gia đình cô dâu…” Cô ta khựng lại, hồi lâu sau mới nói, “Đều rất kỳ lạ…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
