Kết quả kiểm nghiệm của cảnh sát nhanh chóng được đưa ra, trên chiếc khăn do Khưu Chính Khuynh cung cấp quả nhiên dính vết máu của Chử Phượng Nhan, đồng thời lẫn lộn với vân tay và vết máu của Tiểu Loan.
Nhân viên cảnh sát vốn dĩ hồ đồ nhất thời tìm ra điểm then chốt, tựa như thần thám phát hiện một loạt điểm đáng ngờ trên thi thể của Chử Phượng Nhan, mỗi điểm hoài nghi đều chỉ thẳng về Tiểu Loan.
Vụ án mạng trộm tú hoa châm trong khoảnh khắc biến thành tiểu bối trong tộc giết hại lẫn nhau, gia tộc Chử Khố Nhĩ tự cảm thấy mất thể diện, mấy người trưởng bối xấu hổ đến mức không đi ra khỏi cửa chính, chỉ mong mỏi tìm được hộp tú hoa châm bị mất, rời khỏi Bồng Tễ Viên càng sớm càng tốt.
Hôn lễ của Tiểu Loan và Khưu Chính Khuynh tự nhiên hủy bỏ.
Thư Ngọc từ cửa sổ nhìn về phía sân, sương phòng cô dâu đã trống không, ngay cả mảnh sân cũng hoang vắng.
“Tiểu Loan thật sự là người trộm tú hoa châm, bị Chử Phượng Nhan thấy được nên ra tay giết cô ta ư?” Cô nhìn Cô Mang.
Anh đang ở trước bàn đùa nghịch với kim chỉ của cô, nghe vậy anh thờ ơ nói: “Chỉ có thể nói Tiểu Loan là tình nghi lớn nhất giết chết Chử Phượng Nhan, về phần động cơ là gì, khó mà nói được.”
Cô im lặng, thực ra trong lòng đã có đáp án, chỉ là không muốn thừa nhận thôi.
“Hôm nay em vẫn đến chỗ Hằng Tịch học tú pháp à?” Anh hỏi.
“Ừm.” Cô gật đầu, sau đó nằm sấp trên lưng anh, “Anh xem này, có phải thêu rất đẹp không?”
Anh sờ cằm, nhìn chiếc khăn lụa: “Nhìn không ra, em vẫn có một chút thiên phú.”
Trên chiếc khăn lụa thêu một cây hoa đơn giản, loáng thoáng có thể nhận ra đó là tây phủ hải đường.
Mặc dù thêu không tinh xảo cho lắm, nhưng trông đường kim mũi chỉ này, không hề giống như bàn tay mới vừa học thêu.
Rốt cuộc anh nhìn thấy một dáng người mơ hồ ở phía sau tây phủ hải đường.
Anh bỗng nhiên hiểu ra, đây là cách thêu hai lớp. Một lớp ẩn giấu dưới một lớp khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
