Bên trong tiểu viện dựng một sân khấu đơn giản.
Trên khán đài xướng vở “Miếu Sơn thần trên núi tuyết”, dưới khán đài là khoảnh sân trống trơn, chỉ đặt một cái bàn nhỏ, và hai cái ghế.
Khưu Chính Khuynh ngồi trên một cái ghế, sắc mặt mệt mỏi, trong tay cầm một chén rượu, bên trong chén đã cạn sạch từ lâu.
Qua hồi lâu, Khưu Chính Khuynh mới nhớ ra bên cạnh còn có một người khách, anh ta căng thẳng tinh thần, quay đầu nói: “Diêm công tử, vở diễn này có hợp ý anh không?”
Diêm Phong tỏ vẻ thản nhiên: “Cũng được.”
Khưu Chính Khuynh nghiêng người châm một chén rượu cho Diêm Phong: “Nghe nói những đơn hàng ủy thác cho nhà in Hàm Phong chưa bao giờ gặp thất bại?”
Diêm Phong tiếp nhận chén rượu, nói: “Có chuyện thì nói thẳng.”
Khưu Chính Khuynh nhíu mày: “Tôi có một đơn hàng muốn ủy thác cho nhà in Hàm Phong.”
Diêm Phong chẳng hề ngước mắt lên: “Muốn lấy tú hoa châm của gia tộc Chử Khố Nhĩ?”
Khưu Chính Khuynh sửng sốt, sau đó cười nói: “Không hổ là Diêm vương. Nghe anh nói vậy, chẳng lẽ những người khác cũng đặt đơn hàng thế này?”
Diêm Phong đáp: “Những đơn hàng mà nhà in Hàm Phong tiếp nhận, chưa bao giờ nói với người ngoài.”
Diêm Phong ngước mắt nhìn anh ta: “Diện mạo?”
Khưu Chính Khuynh suy nghĩ hồi lâu, lại đáp rằng: “Không biết.”
Diêm Phong nhướng mày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
