Thư Ngọc vừa nghe liền hỏi: “Ăn vụng?”
Cô Mang liếc cô: “Quang minh chính đại mà ăn.”
Lúc này đã qua giờ cơm, phòng bếp sau thuyền đương nhiên trống trơn, ngay cả nhân viên hậu cần và phục vụ đều quay về phòng nghỉ dùng cơm.
Vừa lúc thuận tiện để Thư Ngọc ăn vụng.
“Muốn em bây giờ làm mấy món khai vị không?” Thư Ngọc tiến vào phòng bếp, bị thu hút bởi mọi dụng cụ và nguyên liệu nấu ăn đầy đủ, nhất thời ngứa tay muốn nấu nướng.
Cô Mang bất đắc dĩ: “Em ăn trước vài món đi, điểm tâm chỉ uống có một ly sữa thôi.” Dứt lời anh lấy một đĩa phù dung cao (bánh có hình hoa sen) trên bàn đưa tới bên miệng cô.
Cô nuốt xuống bánh ngọt, lúc này mới cảm thấy mình cực kỳ đói.
“Từ từ.” Anh lại đưa qua một ly nước ấm.
Cô chỉ ngồi trên bàn, tay không chờ anh đút ăn.
Trong phòng bếp còn mấy đĩa tôm chưa bưng ra, anh lột vỏ từng con một, đưa tới miệng cô.
Cô vươn đầu lưỡi cuốn lấy con tôm màu da cam đã lột vỏ, nhân tiện liếm luôn vị tương dính trên ngón tay anh.
Anh buồn cười nhìn vẻ mặt thỏa mãn của cô: “Em thích ăn hải sản như vậy, lúc trước anh nói tìm một vùng biển nhỏ tặng em, em lại không chịu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
