Cạnh bàn tròn nhỏ, ba người phụ nữ và một cậu bé ngồi vây quanh bàn.
Hà Uyển Đinh hơi khẩn trương đặt tay lên đầu gối: “Tôi không có nói tôi là Lạc Thần Hoa tiểu thư, các người nhìn tôi như vậy làm gì?”
Thư Ngọc và Mân Lâm nhìn nhau, cuối cùng nhìn qua A Cát Bố.
Hai mắt cậu bé lóng lánh nhìn chằm chằm Hà Uyển Đinh, trong lòng bàn tay cầm lá thư của thủy thủ tiên sinh.
“Uyển Đinh,” Thư Ngọc chậm rãi nói, “Cô xác định vị đồng nghiệp kia của cô là Lạc Thần Hoa tiểu thư?”
Trong nháy mắt Hà Uyển Đinh trưng ra vẻ mặt khổ sở: “Tôi làm sao xác định được chứ. Chỉ là thấy A Cát Bố tìm người quá vất vả, tôi mới nói ra suy đoán của mình cho thằng bé biết. Cô bạn đồng nghiệp kia của tôi được cứu sống trong trận tai nạn trên biển hồi đó, mà người thủy thủ cứu cô ấy chính là anh trai của A Cát Bố, có lẽ vị thủy thủ tiên sinh kia bởi thế mà ghi tạc trong lòng cô bạn của tôi?”
Mân Lâm đảo mắt khinh thường: “Nhưng bạn cô tháng sáu năm nay không có lên thuyền.”
Chính là vì đóa hoa này mà A Cát Bố một mực khẳng định cô gái trong ảnh là Lạc Thần Hoa tiểu thư mà cậu ta muốn tìm.
“Anh em nói trên mặt Lạc Thần Hoa tiểu thư có một đóa hoa rất đẹp,” A Cát Bố nói, “Chính là giống thế này nè.” Cậu ta chỉ đóa hoa xăm trên khuôn mặt cô gái trong ảnh.
Mân Lâm khoát tay: “Được được được, em nói cái gì thì là cái đó. Nếu đã tìm được Lạc Thần Hoa tiểu thư rồi, thế thì không còn chuyện gì liên quan đến chúng ta nữa. Nhưng mà năm nay cô ấy không ở trên chiếc thuyền này, em chờ sang năm rồi đưa thư cho cô ấy.” Dứt lời cô ta đứng lên.
Thư Ngọc bỗng dưng đè tay Mân Lâm lại.
Trong ánh mắt dò hỏi của Mân Lâm, Thư Ngọc nhìn qua A Cát Bố: “Anh em không chỉ nói trên gương mặt Lạc Thần Hoa tiểu thư có một đóa hoa xinh đẹp, mà còn nói đóa hoa này không thua kém lạc thần hoa. Anh ấy nói, khi cô ấy cười tươi tựa như đóa hoa nở bung trong tách trà lạc thần hoa. Chị nói đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
