Trên bức họa vẽ một người con gái dịu dàng e thẹn.
Mặt trái xoan, đôi mày thanh tú, đôi môi đỏ thắm, hàm răng trắng bóng. Chiếc sườn xám sát người thêu hình hoa mẫu đơn bao bọc vóc dáng lã lướt, nửa cánh tay giơ lên cầm một cái quạt tròn thêu hình mẫu đơn.
Nhìn đôi mắt một mí rụt rè khiến người ta mềm lòng.
Hạ Tử Trì tấm tắc nói: “Xinh đẹp không?”
Thư Ngọc liếc anh ta: “Anh đắc ý cái gì chứ?”
Hạ Tử Trì ngượng ngùng im miệng.
“Bức họa này từ đâu ra?” Thư Ngọc hỏi.
Thư Ngọc lắc đầu: “Tôi không phải nói mặt mũi của cô ta, mà là cách trang điểm ăn mặc của cô ta. Anh không cảm thấy quần áo và trang sức của mỹ nhân này có mấy phần tương tự Trương phu nhân sao?”
Cô vừa nói thế, Hạ Tử Trì tỉnh ngộ. Thật đúng là giống nhau. Chiếc sườn xám kia, cây quạt tròn kia, thậm chí cách trang điểm đều cực kỳ giống vợ cả của Trương cảnh ti. Anh ta theo bản năng nhìn xuống chân của mỹ nhân, nhưng bức họa này không có vẽ toàn thân, chỉ dừng tại chỗ mắt cá chân của mỹ nhân.
Nơi họa sĩ không đặt bút vẽ, có lẽ nào là một đôi giày cao gót khảm một vòng đá?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
