Trong phòng, La sĩ quan đứng trước lồng sắt trừng mắt nhìn con vật to lớn trong lồng hồi lâu, cái kềm và cây kéo trong tay vẫn ở giữa không khí.
Thư Ngọc có chút mất kiên nhẫn: “La Phi, anh mau xuống tay đi, chẳng lẽ anh không còn nhớ đầu anh bị nó đánh trúng có bao nhiêu thê thảm sao?”
La sĩ quan hơi xấu hổ, chiêu cạo lông này thật là…anh ta vô cùng bối rối. Thế là anh ta nhìn về phía Cô Mang hỏi ý.
Cô Mang ho nhẹ một tiếng, bình tĩnh tự nhiên nói: “Làm đi.”
Diêm Phong mặt nhăn mày nhíu: “Mau lên.”
La sĩ quan im lặng, đang muốn xuống tay thì nghe được Thư Ngọc vội vàng nói: “Khoan đã, cứ làm thế này hiệu suất chắc chắn thấp, nhúng lông chim vào nước, cạo dễ hơn.”
Câu này vừa thốt ra, cả ba người đàn ông trong phòng vẫn chưa phản ứng lại.
Bùm một tiếng, con cú đại bàng to lớn rơi xuống nước, cùng với tiếng kêu “ục ục” và tiếng bọt nước văng tung tóe. Thư Ngọc tỉnh bơ chỉ huy La sĩ quan: “Mau nhấn nó xuống. Đúng rồi, nhấn đầu xuống nước.”
La sĩ quan: “…” Đầu cũng muốn làm ướt, cho nên ngay cả lông trên đầu cũng không buông tha sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
