Thư Ngọc tò mò: “Ông ta còn mời ai nữa?”
Cô Mang nói ra mấy cái tên. Thư Ngọc sửng sốt, những người này đều là thượng cấp trong giới cảnh sát. Cô Mang xưa nay cao ngạo, cho nên quan hệ với nhóm người này cũng có phần tế nhị.
“Anh thật sự muốn đi ư?” Khuôn mặt cô chứa vẻ lo lắng.
Anh cong khóe miệng: “Cho dù là Hồng Môn Yến, anh cũng phải đi.” Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con?
Cô đi đến bên người anh, tiện tay giúp anh chọn một chiếc áo vét hợp với áo sơ mi trong: “Anh luôn mạo hiểm như vậy, khi nào thì có thể khiến em yên tâm đây?”
Anh cởi ra y phục thường ngày trên người, để cô giúp anh mặc áo sơ mi vào. Anh hạ thấp trán, tì lên trán cô, giọng nói dịu dàng cất lên: “Yên tâm đi, khi nào thì anh thật sự khiến mình lâm vào nguy hiểm chứ?”
Cô cài cẩn thận khuy áo trước vạt áo sơ mi của anh, tuy rằng trong lòng biết rõ anh tiến lùi thỏa đáng, nhưng trái tim cô vẫn bất an treo giữa không trung: “Nói bậy, lúc trước ở trấn Thanh Hà, anh liều lĩnh chạy vào trong biển lửa. Anh có biết hành vi đó nguy hiểm biết bao không, nếu anh…” Cô mau chóng im bặt.
Anh hiểu rõ, dang hai cánh tay ra ôm vợ yêu vào trong lòng: “Anh và A Mỗ không phải đều ổn rồi sao?”
Cô im lặng trong phút chốc, sau đó nhẹ nhàng cất tiếng: “Cô Mang.”
Anh cảm thấy sự khác thường trong giọng nói của cô: “Hửm?”
Cô tựa vào trong lòng anh, nói rõ từng chữ một: “Những lời tiếp theo, anh phải lắng tai nghe, nhớ kỹ trong lòng nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
