Tần Cầm nói xong nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Âu Dương Minh, trong lòng càng thêm phiền muộn, bởi vì cô nhìn thấy anh nhẹ nhàng thở ra.
Tuy rằng không phải cố ý bộc lộ, nhưng cũng đã xúc phạm đến một phần tự tôn của Tần Cầm, cô hừ lạnh một tiếng, hơi khinh thường nói: “Nếu anh muốn theo đuổi Tô Song Song thì cứ theo đuổi, không quan hệ gì đến tôi cả.”
Tần Cầm nói đến đây liền đánh giá Âu Dương Minh, ngữ điệu càng thêm ngạo mạn: “Nhưng Âu Dương Minh, anh muốn cùng em trai tôi tranh giành người yêu, anh vẫn còn non nớt lắm!”
Âu Dương Minh nghe thế liền ngẩng đầu, hơi co quắp nhìn Tần Cầm, lại vội vàng hỏi một câu: “Tần Mặc... Tần tổng thích Tô Song Song?”
Tần Cầm giống như không nguyện ý cùng anh thảo luận vấn đề này, cô quơ quơ cổ tay trống rỗng của mình, sau đó xoay người: “Bây giờ trở về tìm vòng tay cho tôi, tìm không thấy đừng trách tôi lục tung cả nhà anh lên!”
Âu Dương Minh dừng một chút, sau đó dùng lực gật đầu, không lên xe của Tần Cầm, mà xoay người đi về phía xe của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
