Anh vẫn tiếc chữ như vàng, thế nhưng bốn từ này lại làm cho Tô Song Song thấy anh rất quan tâm đến mình, cô cảm động vội vàng kéo tay Tần Mặc lại.
Lúc nãy cô thật sự sợ Tần Mặc sẽ nhào lên, bắt cô làm thí nghiệm để rèn luyện kinh nghiệm thực chiến. Bởi vì Tô Song Song hoàn toàn tin tưởng, với chỉ số tình cảm thấp đến thảm hại của anh, khẳng định có thể làm ra chuyện này.
Tô Song Song rửa mặt xong, hạnh phúc ngồi lên chiếc bàn nhỏ lộn xộn để ăn sáng. Chợt nghĩ đến điều gì, Tô Song Song ngẩng đầu, nhìn Tần Mặc ở đối diện đang ăn uống hết sức chậm rãi và tao nhã.
“Boss, cho tôi mượn điện thoại của anh một chút được không?” Tô Song Song vừa nói vừa chống lên ghế, cầm áo khoác đặt ở đầu giường, lấy ra mảnh vụn của màn hình từ trong túi áo.
Thấy điện thoại mình mới mua không lâu biến thành bộ dạng thế này, Tô Song Song thật sự càng nhìn càng đau lòng.
Tần Mặc quan sát điện thoại di động của Tô Song Song, đôi mắt đào hoa không có cảm xúc gì đột nhiên sáng ngời. Tô Song Song nhìn anh, bất mãn trong lòng lại dâng lên: Cao hứng em gái nhà anh!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

