Trong nháy mắt khi đóng cửa lại, Âu Dương Minh đột nhiên vươn tay vuốt phần tóc vừa mới tán loạn trước trán lên, khóe miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười tà.
Bởi vì tiếng đóng cửa, mà đèn trong hành lang sáng lên, Âu Dương Minh nhanh chóng lui sang bên cạnh một bước, sau đó quay đầu lại nhìn Tần Mặc đang đứng tựa ở bên cạnh, bất chợt anh nở nụ cười, nụ cười này trông có chút xấu xa.
"Tần tổng thật vẫn còn hăng hái vô cùng nhỉ." Anh vừa mở miệng, giọng nói lộ ra chế nhạo, sớm đã không còn thái độ tao nhã lịch sự ban đầu.
Tần Mặc chậm rãi phun khói thuốc, khói mù lượn lờ xung quanh người của Âu Dương Minh, đôi lông mày ban đầu vẫn luôn vặn chặt một chỗ lúc này càng có vẻ xoắn xuýt hơn.
"Thế nào? Tần tổng vẫn còn chưa tin tôi và Song Song ở cùng một chỗ?" Âu Dương Minh nhếch miệng cười, tác phong vô cùng không đúng đắn.
"Mới vừa nãy Song Song tựa ở trong lòng tôi, cô ấy nói anh quá đáng ghét." Âu Dương Minh thấp giọng vừa cười vừa nói, bộ dáng kia của anh thực khiến người khác nhìn vào liền cảm thấy đây cứ như là chuyện có thật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
