Tô Song Song một tay chống nạng, cúi người xuống, nhặt tấm hình nhìn mập mờ nhất trên đất lên sau đó quơ quơ: "Anh ta vốn là hàng xóm của tôi, cũng là Boss, chân của tôi..."
Tô Song Song vừa nói vừa quơ quơ cái chân bị thương của mình, bình tĩnh nói: "Bởi vì anh ta mà nhân viên là tôi đây mới bị thương như thế này, làm việc gì cũng bất tiện, anh ta vừa là hàng xóm vừa là boss có lòng có trách nhiệm, lại là bạn tôi, vì vậy nên giúp đỡ thì có gì là không đúng?"
Lúc Tô Song Song nói đến hai chữ nhân viên, cũng nhìn chằm chằm cô nàng bạch cốt tinh* liều lĩnh trước mặt, không hề có chút mất tự nhiên hay ngại ngùng nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
