Tô Song Song không quen không khí ở chỗ này, nên gọi điện thoại cho Tô Mộ, hai người hẹn gặp nhau ở đại sảnh lầu một, cô thu hồi điện thoại, trực tiếp hướng thang máy dành riêng cho tổng tài không có ai chờ đi tới.
Cả đoạn đường này, các ‘bạch cốt tinh’ đều đồng loạt quay đầu nhìn sang, Tô Song Song vốn là còn mỉm cười chào hỏi, nhưng luôn cảm thấy ánh mắt của những người đó thật sự là quá kỳ quái
Cuối cùng cô rốt cục không cười nổi, tăng nhanh bước chân vào thang máy, thời điểm vừa đến lầu một, thang máy vừa mở, Tô Song Song đã nhìn thấy Tô Mộ, cao hứng khẽ hô một tiếng:
“Tô Tô! ”
Tô Mộ đang đứng trông mòn con mắt nhìn xuyên qua hàng người nhìn thang máy công chức, khi nghe thấy thanh âm là từ sau lưng truyền tới, cô chợt hít một hơi, nhanh chóng quay đầu lại. Khoảnh khắc nhìn thấy Tô Song Song từ trong thang máy kim bích huy hoàng đi ra, cô trợn mắt hốc mồm .
Bởi vì Tô Song Song hô lên, công nhân viên trong đại sảnh theo bản năng liền nhìn sang hướng Tô Song Song. Cái này vừa nhìn, khi xác định cô là từ thang máy riêng của tổng tài đi xuống, tất cả mọi người đều dừng lại bước chân , biểu cảm trên mặt khác nhau.
Tô Mộ cho dù ở trong thang máy nhưng cũng sợ người khác nghe được, hạ thấp giọng hướng Tô Song Song quát.
Tô Song Song không rõ chuyện gì nên càng thêm ủy khuất, cô nháy nháy đôi mắt: “Buổi sáng tôi không phải là ngồi nó đi lên sao? Chẳng lẽ nó chỉ được lên không được xuống? ”
Tô Mộ lúc này mới nghĩ đến lúc buổi sáng cô quên dặn dò Tô Song Song một câu, nhưng nào ngờ chỉ quên một câu, lại có thể chọc tới phiền toái lớn như vậy. Cô ảo não thở dài, hướng Tô Song Song đơn giản giải thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
