Tần Mặc cúi đầu chăm chú nhìn Tô Song Song, cặp mắt đào hoa hiện ra một chút màu xanh thẳm, khiến người khác không thể nhìn thấu được cảm xúc chứa đựng trong đó.
Tô Song Song cảm thấy trên người Tần Mặc phóng ra một cỗ bá đạo khiến cô bj ép đến không thở nỗi, nửa lấy lòng nửa cầu xin nói: “Việc đó… Anh đói không?”
Chuyện cô vừa làm quả thật có chút không hợp đạo lý, nếu không bây giờ cô cũng chẳng cần phải nịnh nọt thế này, cô chớp chớp mắt, vẻ mặt chân thành hy vọng Tần Mặc sẽ mau chóng nguôi giận.
Tần Mặc cúi thấp đầu xuống gần Tô Song Song, che đi tất cả ánh sáng chiếu trên đầu cô, “Em họ?” Giọng nói của anh rất lạnh, hơi thở lại ấm áp phả vào mặt Tô Song Song, khiến cô nhột nhạt ngứa ngáy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
