Lục Minh Viễn ảo não đập vào tường, chẳng nói gì, Bạch Tiêu cũng biết đáp án, anh dựa vào tường, vốn tưởng nhìn có chút hả hê, nhưng nhìn thần sắc đau khổ của Lục Minh Viễn, anh nghĩ thôi bỏ đi.
Một lát sau, anh nhìn Lục Minh Viễn vẫn không hề nhúc nhích, vươn chân ra đá đá hắn, hất cằm chỉ sang bên cạnh nói: “Anh không đi xem xem! Anh tự thân vận động đi, tôi nhìn ra anh rất thích cô ấy, còn nói những lời này làm gì chứ?”
Lục Minh Viễn cúi đầu nhìn chân mình, ban đầu hắn đúng là nghĩ như vậy nhưng hai người vừa tiếp xúc, hắn liền nhớ tới thời gian ở bên Tô Mộ.
Cô gái ngốc nghếch kia lúc nào nhìn thấy hắn cũng lộ ra vẻ mặt háo sắc, ngoài vẻ đáng yêu ra, hắn còn nhìn ra, Tô Mộ đối với hắn thích chính là thích, không hề bị vật chất trộn lẫn.
Lục Minh Viễn hiện giờ thật sự hối hận rồi, cực kỳ hối hận, hắn không nên để tính tình xấu xa của mình quậy phá, nói ra những câu tổn thương người khác như vậy.
“Làm sao bây giờ?” Lục Minh Viễn cũng dựa vào tường, xoay đầu nhìn Bạch Tiêu, hiện giờ hắn như hoang mang lo sợ, nếu không cũng sẽ không đã chạy đuổi theo rồi.
Bạch Tiêu suy nghĩ một lúc, trong nháy mắt đã nghĩ ra hai cách: “Một là, nếu anh không học Tiểu Tần Tần, giả nghèo, ở nhà cô ấy,nhưng sau khi bị phát hiện nói dối, không biết anh có kỹ năng để không khiến cô ấy tức giận không, hơn nữa Tô Mộ có vẻ nhanh trí không phải dạng vừa, có lẽ anh không lừa được cô ấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
