Lục Minh Viễn biết chuyện Bạch Tiêu đã đăng ký kết hôn thì rất kinh ngạc, hắn và Tô Song Song ngồi trên ghế salon, nhìn Đông Phương Nhã và Bạch Tiêu diễn show ân ái thì cảm thấy hơi buồn bực.
Hắn còn định mắt không thấy thì tâm không phiền, quay đầu nhìn Tần Mặc, không nghĩ là Tần Mặc còn đang ôm Tô Song Song trêu chọc Bánh Bao, còn Tô Dục Tú ngồi cạnh Tần Mặc đang nghiêm túc đọc manga, dáng vẻ gia đình hòa thuận này suýt chút nữa chọc mù mắt kẻ độc thân như hắn.
Tai Lục Minh Viễn nghe thấy hai tiếng “Tô Tô” thì cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ, tròng mắt hắn khẽ đảo rồi ngẩng đầu nhìn Tô Song Song nói: “Nhị Manh Hoa, ngày mai Tần ca phải đi gặp đối tác quan trọng, em phải tự đưa bé đi nhà trẻ thôi.”
Tô Song Song nghe Lục Minh Viễn nói thì ngẩng đầu sửng sốt nhìn hắn, cô còn tưởng hắn đi rồi chứ, nghĩ vậy thì không nhịn được trêu hắn: “Sao anh còn ở đây vậy? Thích ăn thức ăn cho chó vậy sao?”
“Nhị Manh Hoa! Cô đừng học thói xấu của Bạch Tiêu. Nhìn đi, giờ cô cũng xấu xa như anh ta rồi. Tần ca, anh phải bảo Nhị Manh Hoa cách Bạch Tiêu xa một chút.” Lục Minh Viễn vốn còn buồn bực trong lòng, nghe Tô Song Song nói vậy thì cả người giống như bị kích thích, không thể bình tĩnh lại được.
“Được rồi, Nhị Manh Hoa nói cũng đâu có sai, không lẽ cậu không phải là một con chó độc thân sao!” Bạch Tiêu xen vào nói một câu, còn tiếp tục hành hạ con chó độc thân kia bằng cách hôn lên mặt Đông Phương Nhã ngồi cạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
