Tô Song Song kéo kéo váy của mình, ngẩng đầu nhìn Tô Mộ, cô nuốt nước bọt nói: “Tô Tô, cô để điện thoại ngược rồi.”
“!” Tô Mộ nhìn lại, quả nhiên điện thoại trong tay cô bị ngược thật, cô vội vàng sửa lại, cứng rắn nói: “Nhìn không kỹ.”
Tô Song Song lúc này không biết nên cười hay nên khóc, nếu Tô Mộ bây giờ mà lo lắng, cô sẽ càng hoang mang hơn nữa.
Tô Mộ nói chuyện điện thoại xong, liền kéo cô đi tới cửa của công ty, lòng hăng hái cao vút, làm ra vẻ thoải mái nói: “Sợ cái gì chứ! Trời mà sập xuống, tôi cũng sẽ nâng cô lên!”
Nhưng sau khi nghĩ lại, cô hạ giọng: “Dù sao cô cũng đừng có ngốc nghếch mà chịu đựng, có chuyện gì thì cứ gọi, tôi sẽ đến hỗ trợ cô.”
Tô Song Song cảm kích nhìn Tô Mộ, trong lòng càng không yên. nhịn không được liền nuốt nước bọt, không biết có phải lúc nãy ăn chưa no hay không mà lúc này chân cô bắt đầu run run.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
