"Tôi chỉ nói đùa vậy thôi. Nhìn bộ dạng không tim không phổi của em, có ngày bị người ta lừa cho cũng không biết."
Âu Dương Nhân Văn nói xong liền nở nụ cười, gần đây hắn với Tô Song Song rất thân thiết, lúc nói chuyện thỉnh thoảng cũng hay nói giỡn như vậy.
"Tôi thực ra rất thông minh đấy."
Tô Song Song vẫn có chút chưa tỉnh táo lại được. Cô tới rót một cốc nước, uống chút nước cho đỡ sợ, con mắt liền đảo qua đảo lại mấy vòng, vui vẻ qua đi liền bắt đầu cảm thấy lo lắng.
"Nếu như bọn họ đến tìm anh gây phiền phức thì làm thế nào bây giờ? Nhìn dáng dấp của anh cũng khá là cao lớn, thế nhưng ở trước mặt bọn họ thì lại nhỏ bé như vậy. Hơn nữa lại còn không biết võ thuật vậy thì phải làm sao bây giờ?"
Tô Song Song sốt ruột một lúc lại cảm thấy đói bụng, cô đói bụng cũng không sao nhưng không thể ủy khuất bảo bảo trong bụng được. Cô cũng không thèm quan tâm xem đó có phải là chính sự gì hay không liền cầm bánh quy ở bên cạnh lên bắt đầu ăn.
Cô để lộ ra hai cái răng thỏ, cắn bánh ăn rất nhanh, Âu Dương Nhân Văn nhìn thấy như vậy còn tưởng cô là thỏ tinh hóa kiếp nữa đấy.
"Ủa? Tại sao anh lại không nói nữa?"
Nói đến đây, Âu Dương Nhân Văn cũng nhịn không được phải cười rộ lên.
Tô Song Song cũng thấy hơi ngại, uống một hớp nước, đem bánh quy trong miệng nuốt hết xuống bụng, ha ha cười khan hai tiếng, trả lời:
"Gần đây thường hay đói bụng."
"Đói thì ăn a. Ngày mai tôi cho người đi mua cho em một chút bánh ngọt gì gì đó, bánh quy khô như vậy, cẩn thận bảo bối sinh ra cũng khô khan như vậy đấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
