: Puck - Diễn đàn
“Em giữ đều là tiền mặt, cho nên sẽ không bị khóa, ha ha! Có phải rất thông minh không?” Tô Song Song nói xong lại cẩn thận gói kỹ năm mươi ngàn đồng này, suy nghĩ một chút cảm giác đặt ở trong phòng không an toàn.
Cô ôm tiền đi quanh vài vòng, đột nhiên dừng lại nhìn Tần Mặc đang đứng ở cửa, rất hồi hộp hỏi: “Bọn họ có thể lục soát giỏ xách của em, sau đó cướp tiền đi không?”
“Sẽ không đâu.” Giọng Tần Mặc hơi khàn khàn, anh vẫn cho rằng Tô Song Song không tim không phổi, sống rất vui vẻ, nhưng không nghĩ đến cô lại một mực lo lắng cho anh.
Tô Song Song cảm thấy thân thể hơi đau, định tránh ra nhưng trong nháy mắt kia lại cảm thấy thân thể Tần Mặc hơi run rẩy, cô dừng một chút, theo bản năng đưa tay vòng chắc hông của Tần Mặc, chôn mặt mình vào trước ngực Tần Mặc.
Tô Song Song thu lại dáng vẻ cười đùa hí hửng, túm lấy quần áo trên lưng Tần Mặc, thử an ủi nói: “Không sao, cho dù tình huống như thế nào, em đều sẽ ở bên cạnh anh, không có tiền, chúng ta sẽ từ từ kiếm, chỉ cần chúng ta có nhau là được rồi.”
Bản thân Tô Song Song không có gì nhưng cô biết Tần Mặc từ nhỏ ngậm muỗng vàng lớn lên, để cho anh đột nhiên mất đi tất cả, quả thật quá tàn khốc đối với anh. di1enda4nle3qu21ydo0n
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
