: Puck - Diễn đàn
Một lát sau Tần Mặc mới mở miệng hỏi: “Không có chuyện gì chứ?" Khi nghe thấy câu trả lời khẳng định của đầu điện thoại bên kia, thân thể vẫn căng thẳng của Tần Mặc mới thoáng thả lỏng, nói tiếp một câu, "Không cần lo lắng, tôi có chừng mực.”
Bạch Tiêu theo bản năng nhìn sau lưng Cô Tô Na, không nhìn thấy Tô Song Song, nhất thời nóng nảy, đi nhanh tới, rướn cổ lên nhìn về phía sau, vẫn không thấy, gào to một tiếng: “Nhị manh hóa đâu?”
Cô Tô Na vừa đi về phía Tần Mặc, vừa nói với Bạch Tiêu đang lòng không yên: “Chị dâu hơi choáng váng đầu, ngồi ở tiệm cà phê, điện thoại hết pin rồi, sợ mọi người gấp gáp nên để cho em về nói cho mọi người biết một tiếng trước.”
Bạch Tiêu giống như nửa tin nửa ngờ nhìn Cô Tô Na một cái, xoay người sang chỗ khác nhìn Tần Mặc, thấy cậu ấy không có phản ứng gì đặc biệt, hiểu lời cậu ấy nói lúc trước, cũng không lên tiếng.
Khi Cô Tô Na đi tới trước cách Tần Mặc hai bước, xảy ra biến cố, Cô Tô Na đột nhiên lấy ra một bình xịt, xịt về phía Tần Mặc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
