: Mẹ Bầu
Nếu như Cô Tô Na không nói những lời này, Tần Mặc hoặc giả còn sẽ không để ý, nhưng nghe Cô Tô Na nói xong, Tần Mặc cố ý lại nhìn lướt qua bức họa kia, khung tranh lồng kính tinh xảo tuyệt đẹp, khiêm tốn nhưng không bị mất đi sự xa hoa, ngược lại làm cho phong cách của anh trước sau như một.
Đương nhiên là Tần Mặc không để ý tới Cô Tô Na. Nhưng Cô Tô Na cũng không thèm để ý, lôi kéo cái va li trực tiếp đi ra ngoài.
Cô Tô Na mới vừa đi ra ngoài, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn, Tần Mặc cũng mở cửa ra ngoài. Anh đi tới bên cạnh bức tranh, liền cẩn thận kiểm tra một chút, còn thuận tay tháo khung tranh lồng kính kia ra.
Nhưng mà anh cũng không nhìn thấy có lỗ nhỏ cài camera hoặc là máy nghe lén gì đó. Suy nghĩ một chút, anh đặt nó lại ở trên mặt bàn trà cũng khôngcó lập tức mang đến treo trong thư phòng.
Tần Mặc vừa đi đến bệnh viện, đã nhìn thấy Tô Song Song cầm điện thoại di động cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì. Trong nháy mắt, Tần Mặc nhíu mày, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn khuôn mặt vốn đang mang theo một chút ý cười ấm áp, trong nháy mắt lại khôi phục lại vẻ mặt co quắp.
"Sao vậy? Ai đã gọi điện thoại cho em thế?" Tần Mặc nói xong ngồi xuống bên cạnh Tô Song Song. Hiển nhiên là trước đó Tô Song Song không hề có ý thức nhận ra là Tần Mặc tới, đến khi cô cảm giác được anh đột nhiên ngồi vào bên cạnh mình, thì sợ hết hồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

