: Puck - Diễn đàn
“Cái này… Em…” Tô Song Song không muốn lừa dối Tần Mặc, nhưng vừa nghĩ tới nếu như mình nói thật, đoán chừng Tần Mặc sẽ xù lông, liền do dự.
Tần Mặc ở đầu điện thoạibênkia vừa thấy thái độ này của Tô Song Song, cũng biết cô nhất định có chuyện gì gạt mình, đầu tiên liền nghĩ tới Tần Dật Hiên, mở miệng hỏi: “Tần Dật Hiên cũng ở đó?”
“Ôi! Tần Mặc anh có thiên lý nhãn * thật dài!” Tô Song Song đang suy nghĩ làm sao có thể không nói dối mà lừa chuyện này trôi qua, mới nghe Tần Mặc nói như vậy, bị sợ đến thét lên một tiếng, lại cảm thấy quá lớn, vội vàng che miệng mình, im lặng không lên tiếng.
Tô Song Song vội vàng nói chuyện tốt, Tần Mặc vừa nghe Cố Trọng cũng ở đây, xác định Tần Dật Hiên cũng không dám làm ra trò bịp bợm gì trước mặt Tô Song Song, Tần Mặc không hài lòng lắm đáp một tiếng: “Em về nhà sớm một chút, có chuyện gì không tìm được anh thì gọi điện thoại cho thư ký của anh, anh bất cứ lúc nào cũng ở đây.”
“Dạ!” Tô Song Song thấy Tần Mặc cho đi, vội vàng lên tiếng, sợ anh hối hận.
Điện thoại cúp, Tô Song Song nhẹ nhàng thở ra, cúi đầu xem bản thảo mình mới hoàn thành được một nửa đưa cho Cố Trọng nhìn một chút, kết quả còn mấy chỗ phải sửa đổi. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn
Vừa ép buộc một trận xuống, đợi đến buổi tối Tô Song Song còn chưa chỉnh sửa xong, Tô Song Song nhìn coi Cố Trọng còn chịu đựng tay đau ngồibêncạnh, tỏ vẻ đáng thương dùng đuôi mắt liếc nhìn Tần Dật Hiên, cũng hơi không đành lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

