Tần Mặc thấy Tô Song Song còn chưa phát hiện ra vấn đề, thật lòng không nhịn được, hỏi một câu: “Em có phải ngốc không?”
Tô Song Song cảm thấy câu nói này của Tần Mặc có tính chất nhảy vọt quá lớn, không rõ chân tướng hỏi lại một câu: “Cái gì?”
“…” Tần Mặc nghe câu nói này, giống như bị ngốc, anh lập tức bị dáng vẻ ngây ngốc đáng yêu của Tô Song Song đánh bại, Tần Mặc đưa tay kéo áo sơ mi của Tô Song Song lên, chỉ vào quần cô, lười phải nói chuyện với cô.
Tô Song Song cúi đầu liếc nhìn, lúc này mới phản ứng lại được, ở dưới cô còn đang mặc quần ngủ, mới vừa rồi chỉ thay áo, quên thay quần.
Cô ngượng ngùng gãi gãi đầu, vội vàng chạy đi thay quần, đợi đến khi Tô Song Song chỉnh trang gọn gàng ra ngoài, Tần Mặc cũng đã mũ áo chỉnh tề.
Tô Song Song khẽ nghiêng đầu, hỏi một câu: “A Mặc, anh phải đi làm à?”
Tần Mặc nghe xong nhíu mày trong nháy mắt, lời nói này của Tô Song Song giống như bình thường anh không đi làm vậy, cho dù anh không đi công ty cũng sẽ ở thư phòng xử lý tài liệu, đồ án có được hay không!
Tô Song Song nói xong cũng hối hận, cô vội vàng giải thích: “Em nói là anh không ở nhà ngây ngốc hả? Không đúng, phải là không ở nhà làm việc hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

